Chương 40: Chúng ta nhất định phải gặp nhau

Đợi cơm chín xong, Từ Hà ra ngoài đưa Kiều Kiều đi rửa tay. Dụ Từ ngồi trong phòng, quần áo đã được gấp gọn gàng, chăn ga gối đệm đều đã giặt sạch, sàn nhà cũng được lau lại.

Thực ra cô biết, hôm nay có lẽ Từ Hà không hề ngủ mà đã tranh thủ dọn dẹp căn hộ giúp cô.

Trước đây Từ Hà thường vừa cằn nhằn vừa dọn dẹp, nhưng hôm nay có lẽ bà vừa khóc vừa làm. Sau khi Dụ Từ rời đi có gọi điện thoại nhưng bà không nghe máy, chắc vì sợ vừa bắt máy sẽ để lộ tiếng khóc, bởi giọng nghẹn ngào rất khó che giấu.

Dụ Từ ngồi bó gối một mình trong phòng một lát thì có tiếng gõ cửa.

"Tiểu Từ, ra ăn cơm thôi con."

"Vâng ạ." Dụ Từ đứng dậy, vuốt lại mái tóc hơi rối.

Vừa mở cửa, Cận Hoài Tiêu đã đứng ngay ngoài.

"Em đi rửa tay đã." Dụ Từ lách qua người anh, đi thẳng vào phòng vệ sinh.

Khi cô ra ngoài, thức ăn đã bày sẵn. Mọi người quây quần bên chiếc bàn tròn, còn trống hai chỗ ngồi. Cận Hoài Tiêu đang múc canh.

"Cô ơi, ngồi đây ạ." Kiều Kiều vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình.

Dụ Từ ngồi xuống cạnh con bé. Trước mặt cô được đặt một bát canh gà kỷ tử, trong bát đầy ắp mấy miếng thịt gà lớn. Canh làm tại nhà luôn rất hào phóng nguyên liệu, thịt gà nhiều nhưng ngửi không hề thấy ngấy.

"Anh Dụ Thần làm đấy." Cận Hoài Tiêu ngồi xuống bên tay phải cô, đưa đũa và thìa cho cô.

Dụ Từ ngẩng đầu nhìn Dụ Thần, cô không nói gì nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười.

Dụ Thần lườm cô một cái, gắp một chiếc đùi gà cho Kiều Kiều nhưng lời nói lại hướng về phía Dụ Từ: "Hay là em dọn về đây mà ở, trả cái căn hộ nhỏ kia đi. Anh để trống phòng ở đây làm cảnh à? Nhà có chỗ ở, tội gì phải ra ngoài tốn tiền thuê phòng?"

Dụ Từ cười vô tư: "Em chỉ muốn ở một mình thôi mà."

Lâm Kim Miên cũng khuyên cô: "Về đây ở đi Tiểu Từ, nhà mình có phòng, lại không xa công ty em, em ở một mình mọi người cũng không yên tâm."

Cô ấy vừa dứt lời, Dụ Thần lại tiếp lời: "Bảo về thì cứ về đi, tiết kiệm tiền đó mà mua đồ ăn thức uống không tốt hơn sao?"

Dụ Từ cúi đầu húp canh. Dụ Thần và Lâm Kim Miên hết người này đến người kia khuyên bảo, sau đó cả Từ Hà và Kiều Kiều cũng tham gia. Bốn người luân phiên "tấn công", người duy nhất không lên tiếng là Cận Hoài Tiêu. Anh đang bóc tôm cho cô, thịt tôm trong đĩa đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

Nghe suốt mười mấy phút, Dụ Từ ngẩng đầu nhìn họ, hai tay dang ra nói: "Con lớn rồi mà, muốn ra ngoài ở riêng cũng có sao đâu. Mọi người đừng lo lắng quá, con rất thích căn hộ đó, con không muốn chuyển đi."

Thấy vẻ kiên quyết của cô, Dụ Thần và Lâm Kim Miên nhìn nhau. Lâm Kim Miên lắc đầu, Dụ Thần mím môi, nuốt ngược những lời định nói vào trong.

Từ Hà há miệng, lời định nói ra đến đầu môi nhưng thấy Dụ Từ cứ lầm lũi cúi đầu ăn cơm, bà không muốn làm cô thấy khó chịu, cuối cùng chỉ đành nói một câu: "Nếu ở đó không thoải mái thì sớm về nhà nhé."

Dụ Từ không ngẩng đầu, đáp vội: "Vâng vâng ạ."

Bữa cơm kéo dài đến chín giờ rưỡi. Bát đũa do Cận Hoài Tiêu và Dụ Thần rửa.

Từ Hà đưa một túi quà cho Dụ Từ: "Mẹ có chiên thịt viên với đồ bánh bao, con mang về, lúc nào không muốn nấu cơm thì hâm nóng lại mà ăn."

Dụ Từ không từ chối, nhận lấy thì phát hiện Từ Hà đưa tận hai túi.

"Sao lại có thêm một túi nữa ạ, nhiều thế này con ăn không hết đâu."

Từ Hà nói: "Một phần cho Hoài Tiêu mang về."

Dụ Từ sững người, ngẩng đầu nhìn bà.

Lúc này Cận Hoài Tiêu và Dụ Thần đang ở trong bếp, Lâm Kim Miên đưa Kiều Kiều đi vệ sinh cá nhân, phòng khách chỉ còn Dụ Từ và Từ Hà.

Từ Hà nhìn về phía bếp, qua lớp cửa kính mờ có thể thấy bóng lưng của Cận Hoài Tiêu. Bà nói: "Mẹ và anh chị đối xử tốt với Hoài Tiêu không phải vì nghĩ nó ưu tú hơn con, mà là muốn nó sau này nhớ đến cái tốt của nhà mình. Dù sau này tình cảm của các con có bị chuyện củi gạo dầu muối làm mài mòn, dù không còn yêu nữa, nó cũng sẽ nhớ mà đối xử tốt với con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!