Vừa tới công viên Tùng Lâm, Dụ Từ xuống xe, tìm một thân cây tựa vào nghỉ một chút.
Cô nghe thấy có tiếng bước chân ở sau lưng, biết là người nào nên cũng không quay đầu lại, chỉ nói: "Không cần để ý tới tôi, anh mau đi tìm Kiều Kiều đi... Anh làm cái gì vậy?"
Tuy nhiên, ngay lập tức, tay cô bị một người khác kéo lên, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đặt lên mặt trong cổ tay cô. Lực đạo của anh không nặng không nhẹ, như thể đã từng giúp người khác xoa bóp rất nhiều lần, tìm huyệt rất chính xác và lực xoa bóp cũng vừa phải.
Dụ Từ nhíu mày muốn rút tay lại: "Cận Hoài Tiêu!"
Cận Hoài Tiêu ngước mắt nhìn cô một cái: "Cho tôi mấy phút là được, em cũng không muốn một lát hoạt động nôn ngay sao?"
"Ai cần anh lo..."
"Cô ơi, cô bị say xe sao?" Kiều Kiều từ sau lưng Cận Hoài Tiêu thò ra cái đầu nhỏ, cũng không biết đến từ lúc nào.
Đứa trẻ ở đây, lời mắng chửi của Dự Từ cố nuốt ngược vào trong, giọng nói dịu dàng: "Cô không sao, Kiều Kiều, cháu có muốn uống nước không, uống miếng nước nhé?"
"Dạ muốn!"
Trên vai trái mang bình nước của Kiều Kiều, anh tranh thủ đưa bình nước cho cô bé. Hai tay Kiều Kiều cầm bình nước, Dụ Từ mua cho cô bé là dạng bình có ống hút. Kiều Kiều vừa uống vừa nhìn hai người lớn ngại ngùng.
Một người thì cúi đầu, ngoan ngoãn giúp Dụ Từ xoa bóp cổ tay. Kiều Kiều từng thấy ba làm như vậy với người khác rồi, ba nói làm thế có thể giảm say xe.
Một người thì sắc mặt hơi tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi, nét mắt lạnh như băng.
Kiều Kiều nhạy bén phát hiện ra người chú này hình như có điều muốn nói với cô, trên đường đi cũng luôn nhìn cô.
"Cháu uống xong rồi." Dụ Từ Từ uống nước xong, nhón chân đem bình nước treo ở cánh tay của Cận Hoài Tiêu: "Vậy cháu đi chơi đây!"
"Kiều Kiều!"
Dụ Từ còn chưa kịp ngăn lại, Kiều Kiều quay đầu chạy mất. Họ cách xa xe buýt chỉ mười mấy mét, đứng ở đây cũng có thể trông thấy Kiều Kiều.
Cô bé có một người bạn thân gọi là Giang Lạc, ba mẹ của Lạc Lạc rất thân với vợ chồng Dụ Thần, Kiều Kiều chạy đi tìm Lạc Lạc, ba mẹ nhà họ Giang còn cười ha hả cho cô bé trái cây.
Có phụ huynh ở đây, Dụ Từ cũng không lo lắng.
Cô liếc nhìn qua Cận Hoài Tiêu ở đối diện, vừa hay đụng phải ánh mắt của anh đang nhìn cô.
Đôi mắt Cận Hoài Tiêu rất đẹp, đen như mực, lông mi dài tựa lông vũ. Khuôn mặt của anh thực ra thì rất có tính công kích, nét đẹp sắc sảo bẩm sinh, mày rậm mũi cao, đường nét sắc bén.
Duy chỉ có đôi mắt không giống vậy, mắt phượng điển hình, đuôi mắt hơi xếch lên, trung hòa đi một chút vẻ lạnh lùng, cứng rắn. Lúc nhìn vào vẫn có một chút tình cảm.
Dụ Từ cau mày, ánh mắt hơi né tránh: "Anh xong chưa vậy?"
Cận Hoài Tiêu không ngẩng đầu lên: "Mất khoảng năm, sáu phút nữa."
Dụ Từ không nói lời nào nữa.
Trên đường đi cô vẫn luôn khó chịu, trong lúc ấy Cận Hoài Tiêu cứ bảo cô uống nước, Dụ Từ không thèm đoái hoài tới anh, quả thực là cô phải chống đỡ một tiếng đồng hồ.
Rất lâu rồi cô không bị say xe, giờ phút này mùi gỗ thông tươi mát ở dưới chân, hai người đối mặt với nhau. Cách xa xa mấy chục bước ngoài kia là mấy đứa trẻ vô cùng nhộn nhịp tụ lại một chỗ, chỉ riêng hai người họ là rời xa sự ồn ào đó.
Lòng bàn tay có chút lạnh đặt ở giữa cổ tay cô, theo lực xoa bóp của anh, cảm giác rờn rợn cuồn cuộn trong dạ dày rõ ràng ít hơn nhiều rồi.
Cận Hoài Tiêu có cách với triệu chứng say xe này.
Anh không học y, nhưng có thể chuẩn xác tìm được huyệt nội quan, cùng với các huyện ở thái dương. Nhất định là dưới tình huống đi xe, lại mang theo cả quýt và lát gừng, còn đồ uống chất điện giải nữa. Cho dù Dụ Từ có say xe, cũng có thể được anh xoa dịu.
"Sao lại gầy nhiều như vậy?" Cận Hoài Tiêu bất lình thình mở miệng nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!