Nhịp tim đã nói cho cô biết, dù đã qua ngần ấy năm, Cận Hoài Tiêu vẫn chiếm một vị trí cực kỳ quan trọng trong lòng cô.
Dụ Từ chọc chọc vào má Cận Hoài Tiêu: "Anh nói cho em biết đi, tại sao nhịp tim của em lại nhanh như vậy?"
Cận Hoài Tiêu cảm thấy cô đang làm nũng.
Cánh môi anh mấp máy nhưng không thốt nên lời. Trước đây họ đã từng làm rất nhiều chuyện thân mật: nắm tay, ôm ấp, hôn nhau. Cận Hoài Tiêu đã hôn cô vô số lần, nhưng bất kể lần nào cũng không giống như lúc này, nó khiến anh cảm thấy linh hồn mình như đang run rẩy.
Cận Hoài Tiêu cô khuôn mặt cô lên, khẽ đặt một nụ h*n l*n ch*p m** cô, trân trọng như báu vật, nhẹ nhàng và chậm rãi.
Dụ Từ không né tránh, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh trân trối. Niềm vui của cô hôm nay đong đầy đến mức tràn trề, đây thực sự là ngày hạnh phúc nhất của cô trong vài năm trở lại đây. Những người cô trân trọng nhất thảy đều đã đứng về phía cô.
Cận Hoài Tiêu nói: "Bởi vì Tiểu Từ đang rất vui, bởi vì trong lòng Tiểu Từ có anh."
Dụ Từ bật cười: "Vậy có bao nhiêu nào?"
"Có rất nhiều, rất nhiều."
"Anh tự luyến quá, làm gì có nhiều như thế?"
"Anh chính là tin rằng, trong lòng em có bấy nhiêu đó."
Đầu ngón tay Cận Hoài Tiêu khẽ m*n tr*n bên má cô. Dụ Từ cứ ngỡ anh sẽ hôn trả lại mình, nhưng thực tế, anh chỉ ngẩng đầu nhìn ra ngoài vọng lâu một cái, sau đó chạm trán vào trán cô, hôn nhẹ lên mặt cô chứ không làm gì khác.
Sao anh ấy lại bình tĩnh thế nhỉ?
Dụ Từ bỗng thấy hơi không vui. Lúc xuống núi, Cận Hoài Tiêu định nắm tay cô nhưng cô làm mình làm mẩy, đi còn nhanh hơn cả anh.
Cận Hoài Tiêu cũng không nói gì, lẳng lặng đi theo sau cô xuống núi. Lên xe, cô liền nhắm mắt ngủ, anh gọi mấy tiếng Dụ Từ liền vỗ một phát vào tay anh, hung dữ nói: "Em đang ngủ mà, em bị say xe!"
Một lý do hoàn hảo. Cận Hoài Tiêu khẽ cười, tắt điều hòa trong xe và mở cửa sổ ra.
Trên đường về, Dụ Từ nhắm mắt suốt quãng đường. Đến khi xe dừng lại, cô vừa mở mắt ra đã thấy đây hoàn toàn không phải nhà mình.
Dụ Từ: "Em muốn về nhà em, không phải về nhà anh."
"Có thứ này muốn đưa cho em."
Cận Hoài Tiêu xuống xe, vòng qua phía cô mở cửa, xách túi của cô ra rồi nắm tay dắt cô xuống xe.
Khóe môi Dụ Từ cong lên nhưng lại bị cô cưỡng ép nén xuống, giả vờ không quan tâm hỏi anh: "Lại có quà à? Em còn chưa chuẩn bị quà gì cho anh cả."
Cận Hoài Tiêu dẫn cô vào thang máy, vừa quẹt thẻ vừa nói: "Có chứ, em đã tặng quà cho anh rồi mà."
Dụ Từ: "?"
Cô nghĩ kỹ lại cũng không nhớ sau khi gặp lại mình đã chuẩn bị món quà nào. Hình như luôn là Cận Hoài Tiêu nấu cơm cho cô, cùng cô đi khám bệnh, đưa cô đi chơi, toàn bộ đều là anh bỏ ra thời gian, tâm sức và tiền bạc.
Thang máy dừng ở tầng 16, Cận Hoài Tiêu quét vân tay mở cửa. Dụ Từ cúi đầu thay giày, vừa định ngẩng đầu hỏi: "Thứ gì muốn đưa..."
Một bóng đen thoáng hiện trước mắt, lưng Dụ Từ áp sát vào cửa. Trong lúc không kịp phòng bị, cô bị hôn một cái thật sâu. Bàn tay to lớn siết chặt lấy eo cô. Dụ Từ thấp hơn anh tận 20cm, buộc phải ngửa đầu lên.
Cận Hoài Tiêu rèn luyện quanh năm, mặc quần áo trông thì thanh mảnh nhưng trên người đều là cơ bắp săn chắc. Dụ Từ nắm lấy cánh tay anh, tim đập loạn xạ, dù ra sức cũng không đẩy anh ra được.
Nụ hôn này nóng bỏng và mãnh liệt. Dụ Từ nhanh chóng bị phá vỡ phòng tuyến. Nụ hôn ướt át hòa cùng mùi hương giữa môi anh. Sau 5 năm xa cách, lúc đầu nụ hôn của anh có chút sượng, nhưng chỉ sau một hai phút, nó đã nhanh chóng trở nên điêu luyện.
Dụ Từ đẩy đẩy anh: "Cận... Cận Hoài Tiêu..."
Anh hiểu ngay ý cô, siết chặt eo cô nhấc bổng lên, một tay đỡ dưới mông bế cô lên. Dụ Từ cả người treo trên người anh, được anh bế vào phòng khách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!