Chương 37: Cận Hoài Tiêu, phải làm sao đây, nhịp tim em nhanh quá.

Bữa cơm này Dụ Từ cũng chẳng ăn được mấy miếng. Từ Hà cứ khóc mãi, cô cũng không có tâm trạng ăn uống, đành đem thức ăn cất vào tủ lạnh để dành cho ngày mai, rồi lấy bộ đồ ngủ của Từ Hà trong tủ ra đưa cho bà.

Thời gian Từ Hà về đây đa phần là ở nhà Dụ Thần, thỉnh thoảng mới đến nấu cơm cho Dụ Từ rồi ở lại bầu bạn với cô, nên trong tủ của Dụ Từ cũng có không ít quần áo của mẹ.

Lúc Từ Hà đi tắm, Dụ Từ ngồi trên sofa ngẩn ngơ một lát, tranh thủ uống thuốc, rồi đứng dậy đi đến trước tủ lạnh. Quả nhiên bên trong đã đầy ắp. Cô đã hơn một tháng không về đây ở, tủ lạnh sớm đã trống không, nên chắc chắn là do Từ Hà chuẩn bị.

Ngăn mát đựng trái cây, sữa và rau củ, cùng hai hộp thịt viên Từ Hà đã chiên sẵn. Ngăn đông là cá tôm, thịt và mấy hộp kem.

Dụ Từ nhìn cái tủ lạnh đầy ắp mà im lặng. Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm cũng không át được tiếng khóc cố tình nén thấp của Từ Hà. Lần cuối cô thấy mẹ mình sụp đổ cảm xúc như vậy là từ hồi mười mấy tuổi.

Cô ngồi thụp xuống sàn nhà, bên tai là tiếng khóc nhẫn nhịn của mẹ, trước mắt là chiếc tủ lạnh lấp đầy mọi kẽ hở. Dụ Từ không biết mình đang nghĩ gì, cô cứ ngồi đó cho đến khi tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn.

Cô đứng dậy vào phòng ngủ trải giường, đắp thêm một tấm chăn. Căn hộ nhỏ này chỉ có một phòng ngủ, Từ Hà đành phải ngủ chung với cô.

Khi Từ Hà đi ra, Dụ Từ vào phòng vệ sinh tắm rửa. Sau khi thu dọn mọi thứ xong xuôi, cô thấy Từ Hà vẫn ngồi bên mép giường, bóng lưng cô độc. Dụ Từ đi đến đối diện bà, tiện tay lấy một cái đệm ngồi xuống thảm trải sàn cạnh giường, đối mặt với Từ Hà.

Cô ngước nhìn Từ Hà, thấy đôi mắt mẹ sưng đỏ, liền đưa quả trứng gà đã luộc chín qua: "Con cũng không biết có tác dụng không, nhưng ngày xưa con bị sưng chỗ nào mẹ đều làm thế này để giúp con tiêu sưng."

Từ Hà nhận lấy, cúi đầu không dám nhìn cô. Dụ Từ khoanh chân lại, hỏi bà: "Mẹ gặp Cận Hoài Tiêu rồi ạ?"

"Ừm." Từ Hà vừa nói là nước mắt lại rơi, bà nhớ tới lời của Cận Hoài Tiêu: "Tiểu Từ, có phải mẹ luôn gây áp lực cho con, có phải mẹ luôn vùi dập con không?"

Dụ Từ thừa nhận thẳng thắn: "Vâng, đúng ạ."

Từ Hà che mặt, tiếng nức nở lại bật ra: "Mẹ không phải là một người mẹ xứng đáng, Tiểu Từ, mẹ xin lỗi con..."

Dụ Từ thở dài, nhích lại gần bà, đặt hai tay lên đầu gối Từ Hà.

"Trên đời này làm gì có ai hoàn mỹ đâu ạ, mẹ không phải người mẹ hoàn mỹ, con cũng không phải đứa con gái hoàn mỹ." Dụ Từ gối đầu lên gối Từ Hà, giống như hồi nhỏ nằm cạnh bà, ánh mắt rơi trên tấm thảm lông màu xanh có thêu một chú cún trắng.

"Ly hôn không phải lỗi của mẹ. Sống với ba không nổi nữa, con và anh trai cũng không nên trở thành gánh nặng của mẹ. Rời bỏ gia đình đó, mẹ không sai."

Từ Hà vừa khóc vừa v**t v* mặt cô, nước mắt rơi lã chã trên mặt cô: "Xin lỗi con, xin lỗi Tiểu Từ, lúc đó mẹ không có cách nào mang các con đi cùng, thực sự xin lỗi con."

Dụ Từ khẽ cọ mặt vào chân bà, giọng nhỏ hẳn đi: "Mẹ, mỗi lần mẹ đến thăm con và anh đều mua rất nhiều thứ. Những chiếc váy nhỏ của con, máy tính điện thoại của anh lúc học đại học, và cả tiền mẹ lén đưa cho bọn con nữa. Mẹ là một người mẹ rất tốt, còn ba thì..."

Ba Dụ cũng rất phức tạp. Ông nóng nảy, lạnh lùng, tính khí thất thường, nhưng ông sẽ dốc hết sức để nuôi con gái ăn học. Lớp học thêm Dụ Từ muốn đăng ký dù đắt đến đâu ông cũng sẽ đưa tiền. Khi cô thi đậu cấp ba với thành tích tốt, ông mở tiệc mời tất cả hàng xóm đến ăn. Khi có kết quả thi đại học, ông thức trắng cả đêm, hôm sau dẫn cô đi mua máy tính và điện thoại đời mới nhất.

Trước lúc lâm chung, người mà ông thấy có lỗi nhất chính là đứa con gái này. Thế nên trong tờ phân chia di sản, căn nhà duy nhất của nhà họ Dụ đã chỉ định để lại cho Dụ Từ. Căn nhà trị giá 800.000 tệ đó, ông nói nếu sau này cô gặp khó khăn thì hãy bán nó đi để cuộc sống dễ dàng hơn.

"Bấy nhiêu năm nay con luôn không nghĩ thông được, rốt cuộc ba có yêu con không? Ông để lại nhà cho con là vì hổ thẹn sao?" Dụ Từ ngẩng đầu nhìn vào mắt Từ Hà, hỏi: "Mẹ, mẹ nói xem ông ấy có yêu con không? Con và anh đối với hai người là gì, là gánh nặng, hay là kết tinh của tình yêu?"

Từ Hà vén tóc cho cô: "Tiểu Từ, tính tình ba con không tốt, lại còn trọng nam khinh nữ, nhưng khi con chào đời ông ấy vui lắm, mở tiệc mừng suốt ba ngày liền."

"Mẹ và ba không sống được với nhau là chuyện của người lớn, nhưng khi sinh con và anh ra, bọn mẹ đã từng yêu nhau. Mẹ chắc chắn yêu các con, ba con có lẽ đã làm sai nhiều chuyện, nhưng con và anh là con của ông ấy. Trên đời này không có ai mong các con sống tốt hơn bọn mẹ đâu, các con sao có thể là gánh nặng được chứ?"

Từ Hà vẫn không nói rõ liệu ba Dụ có yêu Dụ Từ hay không, có lẽ chính bà cũng không biết chắc. Dụ Từ cũng không nghĩ thông được, cô vô thức nói: "Ông ấy từng mắng con, cãi nhau với con, còn từng đánh con nữa."

Tim Từ Hà như thắt lại, bà khóc nói: "Xin lỗi... xin lỗi con, Tiểu Từ, bọn mẹ đều không phải những người cha người mẹ xứng đáng."

Bà cúi người ôm chặt Dụ Từ vào lòng. Nhưng một cái ôm thật khó để bù đắp cho những lỗi lầm quá khứ. Bà ôm lấy đứa con gái gầy gò, xương bả vai nhô ra làm đau cả tay bà, bà nhận ra mình đã lơ là cô đến nhường nào, lòng đau đến nghẹt thở.

"Tại sao mẹ không quan tâm con nhiều hơn chứ, tại sao mẹ luôn chỉ trích con? Con rõ ràng tốt như vậy... rõ ràng điều trân quý nhất thế gian đang ở ngay trước mặt mẹ... Tiểu Từ, mẹ xin lỗi con..."

Dụ Từ nhắm mắt lại, nghe tiếng Từ Hà khóc bên tai. Cô biết Cận Hoài Tiêu không nói chuyện cô bị bệnh, Từ Hà khóc chỉ vì bà nhận ra mình đã vô hình trung gây ra áp lực lớn thế nào cho con gái. Bà đột nhiên phát hiện con gái không được khỏe mạnh, đã gầy đến mức đe dọa đến cơ thể.

Trước đó Dụ Từ vẫn do dự có nên nói cho Từ Hà biết không. Dụ Thần, Lâm Kim Miên và Cận Hoài Tiêu đều tôn trọng lựa chọn của cô, không tự ý nói ra mà để cô tự quyết định. Nhưng lúc này, cô dường như đã có câu trả lời.

Dụ Từ giơ tay ôm lấy cánh tay Từ Hà, nhỏ giọng nói: "Mẹ, con bị bệnh rồi. Những năm qua con không được vui vẻ lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!