Chương 33: Hình như bấy nhiêu năm qua, em vẫn luôn đợi anh tìm về

Cận Hoài Tiêu đang nấu cơm, anh nấu hoành thánh.

Dụ Từ cũng không giúp được gì nhiều, cô quay lại phòng tắm giặt sơ bộ quần áo mình mặc hôm nay. Khi trở ra, Cận Hoài Tiêu vẫn còn trong bếp, cô quan sát một lúc, cảm thấy mình có thể sẽ gây vướng víu nên đi loanh quanh tham quan nhà.

Căn nhà này rất lớn, chính vì thế lại càng có vẻ trống trải. Dụ Từ đi ra ban công, đối diện chính là hồ Văn Thanh

- biểu tượng của thành phố này.

Dụ Từ đứng nhìn một lúc lâu, cũng không biết mình đang nghĩ gì, lúc thì nghĩ về chuyện năm xưa, lúc lại quay về hiện tại.

"Đang nghĩ gì thế?" Cận Hoài Tiêu đã đến bên cạnh, đứng song song với cô.

Dụ Từ lắc đầu: "Không có gì, nhìn hồ thôi."

Cận Hoài Tiêu hỏi: "Em thích nơi này không?"

Chẳng ai lại không thích nơi này, ra khỏi cửa là có thể thấy mặt hồ mênh mông bát ngát. Dụ Từ mỉm cười, nửa đùa nửa thật nói: "Thích chứ, căn nhà 9 triệu tệ, ai mà không thích?"

Cận Hoài Tiêu nghiêng đầu nhìn cô: "Em thích là tốt rồi. Lúc đó anh đã chọn rất lâu mới mua căn này, cứ lo em sẽ không thích."

Nụ cười trên mặt Dụ Từ khựng lại, có chút không thốt nên lời.

Cận Hoài Tiêu xoa xoa tóc cô: "Vào ăn cơm thôi, gần 10 giờ rồi. Ăn xong nghỉ ngơi sớm, mai anh đưa em đi làm."

Anh nấu hai bát hoành thánh nhân tôm thịt, là loại anh đã gói sẵn trữ trong tủ đông từ trước. Trong bát của Dụ Từ có 13 cái, mà hoành thánh này cái nào cái nấy đều to, cô nhìn Cận Hoài Tiêu.

Cận Hoài Tiêu lập tức hiểu ý cô, hỏi: "Chắc chắn là ăn không hết?"

Dụ Từ gật đầu: "Vâng."

Cận Hoài Tiêu gắp bớt một ít sang đĩa của mình: "8 cái nhé?"

"Được."

"Được rồi, nếu thiếu anh lại gắp cho em."

Thực tế là ngay cả chỗ này cô cũng chưa chắc đã ăn hết. Dụ Từ đáp lời rồi ngoan ngoãn ăn cơm, ăn một lúc lại dừng một lúc. Cận Hoài Tiêu không thấy cô có vẻ buồn nôn quá mức, dường như cô vẫn có thể tiếp nhận được.

Chỗ hoành thánh này anh chỉ cần vài miếng là xong, nhưng để đợi cô, anh đã cố tình ăn suốt nửa tiếng đồng hồ. Đợi Dụ Từ chậm rãi ăn hết 2 cái cuối cùng, Cận Hoài Tiêu hỏi cô: "Em no chưa, có cần nấu thêm không?"

Dụ Từ lắc đầu: "Thôi, em không ăn nổi nữa."

Cận Hoài Tiêu đáp: "Ừm."

Mới có mấy cái hoành thánh, đến cả Kiều Kiều chắc cũng ăn không no, vậy mà lượng ăn của cô chỉ có bấy nhiêu.

Dụ Từ chủ động đi rửa bát. Lúc cô trở ra, Cận Hoài Tiêu đã rót sẵn nước.

"Uống thuốc đi, anh đi lấy đồ vệ sinh cá nhân cho em."

Cận Hoài Tiêu vừa xuống trung tâm thương mại mua quần áo và đồ dùng cá nhân mới. Ngay cả sữa rửa mặt, toner và sữa dưỡng cũng đúng loại Dụ Từ dùng ở nhà. Anh vẫn chưa tắm, sau khi bày biện đồ đạc ra, anh đi sang phòng tắm khác.

Khi Dụ Từ đã chuẩn bị xong xuôi, đứng trong phòng ngủ, cô hiếm khi im lặng như thế. Cô bỗng thấy hơi hối hận vì quyết định lúc nãy của mình, ai mà ngờ Cận Hoài Tiêu mua căn nhà rộng gần 300 mét vuông mà căn phòng có giường lại chỉ có mỗi phòng này?

Hôm nay Kiều Kiều không có nhà. Ban ngày cô vừa bị kích động, sợ buổi tối lại gặp ác mộng dẫn đến cảm xúc bộc phát như lúc trên xe, nếu bên cạnh không có ai bầu bạn, cô mới theo Cận Hoài Tiêu về nhà anh. Thế nhưng nhà anh đúng nghĩa là một căn hộ thô phiên bản cao cấp.

Ghế sofa ở phòng khách là loại ghế lười đơn, ngay cả một chỗ để nằm cũng không có. Dụ Từ cầm điện thoại đứng thẫn thờ trong phòng một lúc, cửa phòng phía sau mở ra, Cận Hoài Tiêu bước vào.

Thấy cô đứng im, anh chủ động giải thích: "Ga trải giường và vỏ gối được thay mỗi tuần, sạch sẽ lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!