Đàm Dung nhíu mày, nắm lấy cánh tay Dụ Từ lay mạnh: "Dụ Từ, con trai tôi đâu, cô bị câm rồi à?"
Đầu óc Dụ Từ lúc này chỉ có một suy nghĩ: Cận Hoài Tiêu đâu, anh ấy đâu rồi? Mẹ anh ấy ở đây, vậy anh ấy đâu?
Chủ tiệm sốt mè thấy tình hình không ổn, vội bước tới hỏi: "Tiểu Dung, bà quen cô gái này à?"
Đàm Dung nhớ lại chuyện năm xưa, ánh mắt nhìn Dụ Từ trở nên lạnh nhạt: "Bạn gái của thằng con cả tôi đấy. Ba mẹ nó chẳng thèm quản, thằng Hoài Tiêu nhất quyết đòi chuyển trường chẳng phải là vì nó sao? Chẳng biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho con tôi mà tiền nó kiếm được đều đem cho nó tiêu hết, bao nhiêu năm nay nó cũng chẳng thèm về nhà lấy một lần."
"Có phải có hiểu lầm gì không?"
"Hiểu lầm cái gì được, bao nhiêu năm nay con tôi chỉ toàn tâm toàn ý lo cho nó."
Trong tiệm khá đông người, Dụ Từ nghe thấy họ và Đàm Dung đang nói gì đó. Giọng điệu ấy mang theo sự chỉ trích và xét nét cô nề, dường như mỗi người đều đang nhìn cô, bàn tán về cô, gán cho cô những cái mác đáng ghét, coi cô là một kẻ tâm địa bất chính.
Dụ Từ vã mồ hôi hột, đôi tay thanh mảnh siết chặt cạnh bàn đến mức các khớp xương trắng bệch, cô cố gắng biện bạch: "Không... không phải, cháu không..."
Đàm Dung mỉa mai: "À đúng rồi, trên xương quai xanh của nó giờ vẫn còn sẹo đấy. Tiền làm thêm và học bổng hồi cấp ba của con tôi cơ bản đều đem đi xóa sẹo cho nó hết rồi. Các người không biết cái sẹo đó lớn thế nào đâu, thằng Hoài Tiêu nhà tôi tính tình tốt, lại có trách nhiệm, nó đau lòng đến mức cả đêm ngủ không ngon..."
Những lời sau đó là gì, Dụ Từ không còn nghe rõ nữa.
Vết sẹo trên xương quai xanh bỗng đau nhói, từ rìa vết sẹo như mọc ra những răng cưa đâm sâu vào da thịt cô, một cảm giác nóng rát như lửa bỏng. Cô thấy khắp người đau đớn, cơn đau âm ỉ và nhức nhối truyền qua các dây thần kinh đến đại não, khiến cô đau đến mức nghẹt thở, cơ thể run rẩy, dựa vào tủ kính không còn sức lực mà trượt dần xuống.
Cô không ngã xuống đất, những người vây quanh cô bị đẩy ra, một vòng tay quen thuộc ôm chầm lấy cô.
"Tiểu Từ, Tiểu Từ?" Giọng Cận Hoài Tiêu gọi cô run rẩy, bàn tay ôm cô cũng run lên. Gương mặt tái mét và mồ hôi trên trán cô khiến anh hoảng loạn. Cảm giác lạnh lẽo và đuối nước như lúc biết tin cô từng tự sát lại ùa về.
Dụ Từ không thể thốt ra nổi một câu trọn vẹn, cô th* d*c dồn dập. Nước sốt mè bị vỡ bắn lên tà váy, nhưng một Dụ Từ vốn rất yêu sạch sẽ lúc này lại chẳng có phản ứng gì.
Cận Hoài Tiêu rút mấy tờ tiền trăm tệ đặt lên quầy của chủ tiệm, không thèm nhìn Đàm Dung và đám người đang xem náo nhiệt, anh cởi áo khoác trùm lên người Dụ Từ, bế ngang cô bước thẳng ra ngoài.
Đàm Dung vội vàng đuổi theo: "Cận Hoài Tiêu! Mày về trấn Giang mà đến nhà cũng không về một chuyến à?"
Tay áo bị kéo lại, Cận Hoài Tiêu nghiêng đầu nhìn bà: "Nhà? Con chỉ cần đưa tiền là được rồi mà, còn quản con có về nhà hay không sao?"
Ánh mắt lạnh lùng không chút hơi ấm khiến Đàm Dung sững sờ. Cận Hoài Tiêu tiếp tục bước đi, nhưng đến cửa thì bỗng dừng lại. Anh quay đầu nhìn những người trong tiệm, từ chủ tiệm, khách hàng đến mẹ mình.
"Vết sẹo này là cô ấy để lại vì cứu con. Chiếc máy tính cấu hình cao đầu tiên của con là cô ấy đã đi làm thêm suốt một kỳ nghỉ đông và kỳ nghỉ hè để tích góp mua cho. Bộ vest thủ công đầu tiên của con là cô ấy dùng tiền học bổng để mua. Lúc con thiếu tiền nhất, sờ vào túi thấy có năm nghìn tệ, đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của cô ấy, cô ấy chỉ giữ lại đúng tiền ăn cho mình.
Thời kỳ đầu khởi nghiệp, cô ấy đã cùng con thức trắng đêm này qua đêm khác."
"Mẹ, cô ấy đã trao cho con tất cả những gì cô ấy có thể cho. Cô ấy là người duy nhất trên đời này thật lòng tốt với con. Không có vết sẹo này con vẫn sẽ yêu cô ấy. Mẹ chẳng biết gì cả, mẹ không có tư cách chỉ trích cô ấy, các người đều không có, và con càng không."
Đàm Dung gọi tên anh, nhưng Cận Hoài Tiêu không quay đầu lại. Anh bế Dụ Từ bước đi, cô run rẩy trong lòng anh, nước mắt thấm ướt cổ áo anh. Chiếc áo sơ mi mỏng trùm trên đầu cô khiến không ai thấy cô đang khóc, nhưng anh biết rõ.
Anh chạy nhanh ra ngoài, đặt cô vào xe, vén chiếc áo sơ mi ra, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc nước mắt và mồ hôi, trắng bệch đến lạ kỳ. Cận Hoài Tiêu lúng túng vén lọn tóc bết trên mặt cô, hôn lên trán cô, dỗ dành loạn xạ: "Chúng ta đi bệnh viện, muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cắn vào lưỡi."
Quãng đường lái xe đến bệnh viện dài dằng dặc đến khó tin. Từ chợ nông sản đến bệnh viện nhân dân chỉ mất mười lăm phút, nhưng cứ như đã đi mất mười lăm ngày. Anh thấy cô tựa trán vào cửa sổ xe, hai tay cuộn lại, vô thức cắn vào khớp ngón tay để giảm bớt lo âu. Tấm lưng gầy gò run rẩy không ngừng, cả người như vừa vớt dưới nước lên, tiếng th* d*c dồn dập khiến anh cảm thấy cô sắp nghẹt thở đến nơi.
Xe vừa dừng, anh đã bế cô lao vào phòng cấp cứu. Bác sĩ kiểm tra một lượt, không phát hiện điều gì bất thường. Sau khi tiêm thuốc, Dụ Từ dần dịu lại rồi ngủ thiếp đi.
Cận Hoài Tiêu tranh thủ gọi điện cho Kỷ Tuân. Kỷ Tuân vừa chuẩn bị vào làm ca chiều: "Có chuyện gì thế?"
Cận Hoài Tiêu ngồi ở hành lang bệnh viện, nơi này rất ồn ào, mùi thuốc sát trùng cũng khiến người ta khó chịu. Anh chống trán, giọng nói rệu rã: "Tiểu Từ vừa nãy đụng mặt mẹ tôi rồi."
Khi tái khám Dụ Từ đã nói rõ nguyên nhân bệnh cho Kỷ Tuân, anh đương nhiên hiểu Đàm Dung có ý nghĩa thế nào đối với Dụ Từ. Đó gần như là một sự tồn tại như ác mộng, là bóng ma của cô. Đa số bệnh nhân rối loạn lo âu và trầm cảm khi đối mặt với k*ch th*ch đột ngột rất dễ phát tác cơn hoảng loạn.
Kỷ Tuân nhíu mày: "Cô ấy bị co giật à?"
"Ừm." Cận Hoài Tiêu đau đớn đến thắt lòng, cổ họng như bị nghẹn lại khiến anh cũng nghẹt thở theo, khó khăn nói: "Cô ấy khóc, run rẩy, chân tay đều run bần bật. Cô ấy không thở được, cắn khớp tay mình đến chảy máu. Cô ấy... cô ấy đang sợ hãi, nhưng tôi... nhưng tôi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!