Chương 3: Cận Hoài Tiêu, anh cố ý đúng không?

Năm năm qua đi, gặp phải người yêu cũ lần nữa, cô nên nói cái gì đây?

Xin chào, rất lâu không gặp.

Hay là khó ưa, oan gia ngõ hẹp?

Trên thực tế, sắc mặt Dụ Từ chết lặng, chỉ âm u nhìn chằm chằm vào Cận Hoài Tiêu, dừng một lát liền mở miệng nói: "Cận Hoài Tiêu, anh cố ý đúng không?"

Kiều Kiều nghe không hiểu hai người đang nói cái gì, bối rối ngẩng đầu, ánh mắt nhìn qua nhìn lại trong lúc hai người nói chuyện.

Cận Hoài Tiêu khẽ mím môi, không trả lời câu hỏi của cô, mà là hỏi người lại: "Vì sao nghĩ như vậy?"

Dụ Từ mở miệng ngay: "Rõ ràng anh có thể nói cho tôi biết trước, vì sao không nói đó là nick phụ Wechat của anh?"

"Sau đó thì sao, sau khi nói với em thì sao? Em sẽ chẳng nói chẳng rằng mà đem số Wechat đó xóa đi." Anh rõ ràng là đang hỏi cô, đây không phải là câu hỏi mà là câu trả lời.

Thực sự cô không biết làm sao, dường như cô đã xóa tất cả phương thức liên lạc của anh, thậm chỉ kể cả trò chơi cũng đều vào danh sách đen.

Dụ Từ im lặng, có thể im lặng như vậy thì chính là ngầm thừa nhận. Cô luôn luôn như thế, không biết cãi lại thì dứt khoát im miệng lại không nói lời nào, bướng bỉnh vừa cứng đầu.

Cận Hoài Tiêu cúi đầu nhìn cô, giọng điệu mang chút kiên quyết: "Dụ Từ, chúng ta còn chưa đến mức cả đời không qua lại với nhau chứ?"

Dụ Từ cắn răng không nói móc, hai người nhìn nhau. Cô nhạy bé thấy rằng Cận Hoài Tiêu giống như đang kiềm chế cái gì đó. Ở chung với nhau lâu như vậy nên cô rất quen thuộc anh. Gặp mặt lần nữa, ký ức sống chung của hai người giống như lớp tro bụi che đi được rửa sạch, dần dần trở nên rõ ràng.

Khói lửa chiến tranh của trận này còn chưa bắt đầu thì đã khép lại bằng một câu hỏi ngây thơ.

"Cô, chú, hoạt động phụ huynh và trẻ của cháu còn tiếp tục nữa không ạ?"

Dụ Từ cúi đầu, nhìn vào đôi mắt tròn xoe của Kiều Kiều, cô bé kéo cánh tay của cô quơ quơ: "Hai người đừng có cãi nhau được không ạ?"

Cãi nhau?

Dụ Từ sửng sốt trong giây lát, cô và anh đang cãi nhau?

Cận Hoài Tiêu ngồi xổm xuống và nhìn thẳng vào Kiều Kiều: "Không có, chú và cô không có cãi nhau. Hoạt động phụ huynh và trẻ của Kiều Kiều vẫn tiếp tục, chú và cô sẽ cố gắng mang về hoa hồng nhỏ cho cháu nhé."

Dụ Từ cười nhạo một tiếng, lúc nào thì tính tình của anh ấy lại tốt như vậy?

Kiều Kiều thích nhất là hoa hồng nhỏ, đây là Cận Hoài Tiêu theo dõi vòng bạn bè của Dụ Từ mới biết. Chia tay đã mấy năm, anh chỉ có thể theo dõi vòng bạn bè hai ba tháng nay mới biết được tình trạng gần đây của cô.

Cô bé là một người vừa gặp đã quen, càng là người cuồng nhan sắc vô song, dăm ba câu cùng Cận Hoài Tiêu thành một nhóm.

Ánh mắt Dụ Từ phức tạp, dáng vẻ Cận Hoài Tiêu dỗ dành Kiều Kiều lọt vào trong mắt cô cực kỳ lạ lẫm. Trước đó Cận Hoài Tiêu rất ít cười, anh ấy là một người ít nói, ngày nào cũng làm mặt lạnh lùng, tưởng đâu người khác thiếu tiền anh vậy.

Cho dù yêu đương với cô, so với trước kia nói nhiều một chút, chứ ngày bình thường vẫn là một bông hoa trên đỉnh núi cao. Lúc c** q**n áo lăn lộn với cô thì cũng có chút cảm xúc. Trước đó Dụ Từ mắng anh ấy chỉ đang giả vờ giả vịt.

Chia tay năm năm, ngay cả tích cách của anh cũng thay đổi luôn rồi?

Cô đang ngây ngẩn, Kiều Kiều đột nhiên kéo tay Dụ Từ: "Cô, chú còn chưa ăn sáng nữa. Chúng ta đi đến chỗ nào đó bên cầu trượt để chú ăn sáng được không?"

Dụ Từ theo bản năng mà nói móc: "Chú ấy không đói."

"Tôi đói."

Cận Hoài Tiêu lại đứng dậy, để mặc cho Kiều Kiều dắt tay anh, cô bé kẹp ở giữa hai người, một trái một phải dắt hai người.

Dụ Từ nhíu mày: "Kiều Kiều, chú ấy không thích người khác chạm vào đâu."

Cận Hoài Tiêu mở miệng nói: "Không sao, tôi không để ý, Kiều Kiều rất ngoan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!