Dụ Từ cất điện thoại, lách qua người Cận Hoài Tiêu: "Con trai bạn thân của mẹ em thôi, bọn em cũng chẳng thân thiết gì."
Nghe cô nói vậy, Cận Hoài Tiêu lập tức nhớ ra. Từ Hà có một người bạn thân thiết mấy chục năm họ Trần, Dụ Từ gọi là dì Trần, dì Trần có một người con trai kém Dụ Từ một tuổi.
Cận Hoài Tiêu nghe thấy một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu mình đứt cái "pặc". Anh lại nhớ tới mười ngày trước, khi nhận được tin nhắn của cô, hai chữ "xem mắt" rành rành đập vào tim mình. Lúc đó anh ngồi trong phòng khách trống trải, đối diện chính là căn phòng khách lớn mà cô từng hằng ao ước, ngoài cửa sổ là mặt hồ tĩnh lặng đêm thâu.
Anh đã lướt xem vòng bạn bè của cô hết lần này đến lần khác, cũng xem lại vòng bạn bè của chính mình vô số lần. Những ký ức từng có của hai người hiện lên mồn một trong tâm trí, cuối cùng anh đã thông suốt: Dù thế nào đi nữa, cũng phải nỗ lực thêm một lần. Cô ghét cũng được, hận cũng chẳng sao, nhưng nhất định phải để anh biết được nguyên nhân.
Dụ Từ hồi lâu không nghe thấy động tĩnh phía sau, cô đứng thẳng người nhưng không ngoảnh lại, kiên nhẫn giải thích: "Em không định đi, chỉ là phía mẹ em thực sự sẽ hối thúc."
Một vòng ôm từ phía sau áp tới. Anh rất cao, khi cúi người xuống, cằm vừa vặn tựa lên vai cô, sống mũi cao khẽ cọ vào cổ cô, hai tay vòng qua ôm lấy eo. Dụ Từ ngửi thấy mùi nước giặt thanh đạm, hơi ấm nóng hổi bao bọc lấy cô từ phía sau, xương bả vai gầy gò áp vào lồng ngực anh. Dụ Từ rụt cổ lại, theo bản cô nắm lấy bàn tay đang vòng qua eo mình.
Tay cô vẫn còn dính những giọt nước, ướt nhẹp rơi xuống bàn mà chưa kịp lau, cô vội hỏi: "Cận Hoài Tiêu, anh làm gì thế?"
"Vậy em nói với dì là anh đã quay lại rồi, có được không?" Cận Hoài Tiêu cọ cọ vào cổ cô: "Đừng đi gặp anh ta, nhé?"
Dụ Từ cuống lên: "Em đã bảo là không định xem mắt, em sẽ không đi gặp mặt. Nhưng nói với mẹ em là anh về rồi để làm gì cơ chứ?"
"Nhưng không có anh ta, dì vẫn sẽ tìm người khác cho em." Giọng Cận Hoài Tiêu bình thản, đôi tay siết chặt lấy eo cô không buông một chút nào: "Anh biết dì đang vội. Nếu em cũng vội, ngày mai chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn luôn, điều kiện của anh cũng không tệ đâu. Hoặc là em cứ nói với dì là anh về rồi, những chuyện còn lại em không cần phải lo lắng nữa."
Nửa thân người Dụ Từ nhũn ra, cô vội vùng vẫy: "Anh buông ra trước đã, lát nữa Kiều Kiều ra nhìn thấy bây giờ."
Cận Hoài Tiêu nũng nịu: "Không đâu, em nói với dì là anh về rồi đi mà."
Dụ Thần và Lâm Kim Miên không can thiệp vào chuyện của hai người nên không chủ động nói với Từ Hà. Dụ Từ tạm thời cũng chưa định tái hợp với Cận Hoài Tiêu nên cũng không nói gì với mẹ. Dụ Từ nhéo vào tay anh: "Buông tay ra, Cận Hoài Tiêu."
"Tiểu Từ, cứ nói với dì một tiếng đi, em cứ coi anh là lá chắn cũng được mà."
Dụ Từ giằng co với anh một hồi lâu, Cận Hoài Tiêu lúc này lại bướng bỉnh vô cùng, cuối cùng Dụ Từ đành thỏa hiệp. Cô lấy điện thoại ra, Từ Hà đã gửi cho cô mấy tin nhắn liên tiếp.
[Tiểu Lâm muốn hẹn con đi chơi, con thấy thế nào?]
[Cứ đi tìm hiểu thử xem, người ta cũng tốt lắm.]
[Sao không trả lời tin nhắn người ta? Dụ Từ, tuổi con không còn nhỏ nữa đâu, phải biết nhìn về phía trước, phải có người chăm sóc cho con chứ.]
...
Một loạt tin nhắn, còn có cả tin nhắn thoại. Dụ Từ xem đến cuối cũng bực mình, chẳng buồn nghe tin nhắn thoại, liền gửi WeChat ngay trước mặt Cận Hoài Tiêu:
[Mẹ, Cận Hoài Tiêu về rồi.]
Những lời lải nhải của Từ Hà lập tức im bặt, Dụ Từ cuối cùng cũng được yên tĩnh.
"Vừa lòng anh chưa?" Cô lườm Cận Hoài Tiêu một cái, vứt mớ rau cho anh: "Anh tự rửa đi, em vào xem Kiều Kiều làm bài tập."
Cận Hoài Tiêu mỉm cười đồng ý ngay: "Được, Tiểu Từ."
Sau khi cô đi, điện thoại Cận Hoài Tiêu rung lên, hiển thị có yêu cầu kết bạn. Năm đó Dụ Từ không chỉ xóa anh, mà còn cầm điện thoại của Dụ Thần, Lâm Kim Miên và cả Từ Hà để xóa sạch dấu vết của Cận Hoài Tiêu, còn dặn dò mọi người không được kết bạn lại. Tóm lại, lúc đó sự dứt khoát của cô đã khiến anh tuyệt vọng, cũng từng khiến anh tức giận.
Cận Hoài Tiêu bao năm qua không đổi số điện thoại hay tài khoản WeChat. Từ Hà vẫn lưu số của anh, liền dùng cách giống như Dụ Thần để kết bạn lại với anh. Anh tựa vào cửa kính, nhấn đồng ý.
J: [Chào dì ạ.]
Hạnh Phúc (Từ Hà): [Hoài Tiêu, cháu về rồi à?]
J: [Vâng, cháu về rồi. Cháu mở một studio ở đây tên là Dự Thượng, có hợp tác một chút với công ty của Tiểu Từ ạ.]
Hạnh Phúc: [Cháu đang ở đâu?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!