Ráng chiều đỏ rực chỉ tồn tại chưa đầy hai giờ đồng hồ, cuối cùng cũng bị màn đêm thay thế. Ánh trăng sáng trong rọi qua cửa kính sát đất vào bên trong. Phòng khách không bật đèn, Dụ Từ đang nằm trên ghế sofa, một góc chiếc chăn mỏng đắp trên người rủ xuống sàn nhà.
Chiếc sofa đơn chỉ đủ cho một mình cô nằm, Cận Hoài Tiêu đành ngồi xếp bằng ngay trên sàn gỗ.
Dụ Từ đã ngủ được một tiếng, anh cứ thế ngồi im bất động canh chừng bên cạnh, lắng nghe nhịp thở đều đặn của cô. Ánh bạc xuyên qua cửa sổ phủ lên gương mặt cô. Cánh cửa khép hờ để lộ một khe hở nhỏ, gió thổi khiến rèm cửa dập dềnh như sóng cuộn.
Sau đó, hàng mi dày của cô khẽ run lên. Dụ Từ mở mắt, ánh nhìn của hai người va vào nhau.
Cô rất ham ngủ. Chiều nay cô còn khóc trong lòng anh, Cận Hoài Tiêu đã xin lỗi cô, trút hết những lời yêu thương mà trước đây hiếm khi nói ra cho cô nghe. Sau đó cô bảo mệt, muốn nghỉ ngơi một lát, thế là ngủ thiếp đi cho đến tận bây giờ.
Cận Hoài Tiêu đã không cử động suốt hơn một tiếng đồng hồ, cơ thể tê dại đến mất cảm giác. Chỉ đến khi cô tỉnh lại, ánh mắt đặt lên người anh, anh mới như được gió xuân thổi qua mặt, dần dần thoát khỏi trạng thái "hóa đá" mà sống lại.
"Tiểu Từ, em tỉnh rồi à?"
Cận Hoài Tiêu nắm lấy tay cô, nghiêng mặt tựa vào cạnh sofa, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau.
Dụ Từ không vùng vẫy, chỉ đờ đẫn nhìn anh.
Anh không còn tìm thấy tình cảm nồng nhiệt như trước kia trong đôi mắt cô nữa. Căn bệnh khiến khả năng cảm thụ cảm xúc của cô không còn được như xưa. Thực tế là, năm năm đã trôi qua, những tủi thân mà anh để lại cho cô trước đây đã đủ để mài mòn tình yêu cô dành cho anh, thậm chí việc cô rời đi cũng là để tự cứu lấy mình.
Cô không dám hỏi anh rốt cuộc có yêu cô hay không, vì sợ nhận được câu trả lời mình không mong muốn, điều đó sẽ triệt để hủy hoại cô. Ngay cả khi anh trả lời là có, Dụ Từ khi ấy đã mắc bệnh vẫn sẽ nghi ngờ. Tư duy cưỡng chế sẽ khiến cô lúc thì tin lời anh, lúc lại rơi vào trạng thái lo âu tìm cách tự chứng minh.
Vì vậy, cô chọn cách chặt đứt mọi thứ, thoát khỏi mối quan hệ khiến mình kiệt quệ này. Đó là cách tự cứu duy nhất của cô.
Nhưng cô vẫn sống không tốt.
Cận Hoài Tiêu giơ tay vén lọn tóc che mặt cô, đầu ngón tay m*n tr*n bên má, ánh mắt dạo chơi trên gương mặt đã gắn liền với phần lớn thời thiếu niên của mình. Từ hàng lông mày lá liễu, đến đôi mắt hạnh tròn xoe, rồi xuống dưới, lướt qua sống mũi cao thanh tú cùng chóp mũi nhỏ nhắn, và cả đôi môi hơi nhợt nhạt.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo len cổ chữ V rộng rãi. Do tư thế nằm nghiêng, cổ áo lệch sang một bên, để lộ một vết sẹo dài khoảng mười centimet ở xương quai xanh gần bả vai. Vết sẹo sau khi khâu lại trông dữ tợn như con rết, dù đã qua năm lần phẫu thuật xóa sẹo, nó vẫn để lại một vệt trắng mờ.
Chính vết sẹo này, cùng với bản thân anh, đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, khiến cô sụp đổ.
Cận Hoài Tiêu dùng cả hai tay nắm chặt lấy tay cô, trán áp sát vào mu bàn tay nàng. Những tủi hờn ghi trong cuốn nhật ký khiến anh sắp phát điên. Chỉ cần căn bệnh của cô có một phần nguyên nhân là do anh, dù ít hay nhiều, cũng đủ khiến anh suy sụp.
"Tiểu Từ... xin lỗi em..."
Anh nhắm nghiền mắt, nhưng hàng mi run rẩy, những giọt lệ tuôn ra thấm ướt cả gốc mi.
"Cây gậy kia rất to, đinh sắt rất dài, nó vạch một đường lên xương quai xanh em. Anh không ngừng bịt chặt máu của em, trên đường đưa em đến bệnh viện là đoạn đường mà anh đã hoảng hốt nhất trong mười sáu năm của anh. Lúc bác sĩ khử trùng vết thương cho em, anh thấy em khóc, vết sẹo dài như vậy mà lại để lại trên người em. Em vì anh mà phải chịu như vậy, anh đối với em rất áy náy và đau lòng.
Nhưng chuyển tới trường học em không phải vì vết sẹo này, mà là chúng ta đã quen biết nhau từ trước."
Thực ra là quen biết sớm hơn, vào ngày thứ ba sau khi có kết quả của kỳ thi trung học cơ sở.
Dụ Từ thi được 621 điểm, ba Dụ dẫn cô đi ăn lẩu. Cận Hoài Tiêu lúc đó mười sáu tuổi, tiệm lẩu kia là do nhà anh mở. Cận Hoài Tiêu thỉnh thoảng sẽ đến tiệm phụ giúp một chút, ngày đó vừa lúc anh ở trong cửa hàng.
Người phục vụ bàn cho cô là anh, anh nghe thấy Dụ Từ nói chuyện vào trường cấp 3 số một của huyện. Lúc đang thả viên thịt vào nồi cho họ, Cận Hoài Tiêu bị va chạm một cái, toàn bộ viên thịt trong đĩa ùng ục rơi hết vào nồi lẩu dầu, dầu nóng bắn lên mu bàn tay của cậu, Cận Hoài Tiêu nhíu mày.
Sau đó, túi đá dùng để giữ lạnh được ấn lên tay anh. Cận Hoài Tiêu ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt tròn xoe của Dụ Từ.
Khi đó anh đeo khẩu trang, cô không thấy rõ mặt anh, vội vàng nói với anh: "Anh mau cầm túi chườm lạnh này một chút đi. Rồi đến phòng bếp xả vòi nước mạnh vào tay nhé."
Lúc cô sốt ruột như vậy rất đáng yêu, tốc độ nói chuyện rất nhanh. Đó là lần đầu tiên Cận Hoài Tiêu cảm thấy có một người rất đáng yêu, một đôi mắt hạnh thật xinh đẹp.
Lúc đầu anh vẫn đang do dự nghĩ muốn chuyển đến trường trung học phổ thông số 1 rồi. Thành tích của anh muốn vào trường nào cũng được. Lúc đến trường số 1 tư vấn, lại gặp cô. Cô mặc bộ đồng phục xanh trắng, tóc búi thấp.
Khi đó Cận Hoài Tiêu nghĩ muốn chuyển đến trường cấp 3 số 1 huyện. Chưa biết chừng là một vận may, còn có thể cùng một lớp với cô.
"Không phải vì vết sẹo này, thật sự không phải vì nó, Tiểu Từ à." Nhưng từ trước đến nay anh không nói ra chuyện này. Cuối cùng lại trở thành dây dẫn nổ của họ sau ngần ấy năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!