Chương 20: Thế giới dần thức tỉnh trong cô

Báo cáo kiểm tra chỉ có hai mươi tờ, số lượng rất rõ, nhưng trọng lượng lại đếm không xuể, chỉ khiến Cận Hoài Tiêu cảm thấy dường như có thể đè bẹp anh.

"Cận Hoài Tiêu, anh xem đi, đây là kết quả báo cáo của em."

Trang giấy trước mặt mở ra, ánh hoàng hôn ráng đỏ chiếu lên tờ giấy. Cận Hoài Tiêu xem không hiểu những dữ liệu kiểm tra của báo cáo kia, anh không hiểu cái gì gọi là chức năng vùng trán và vùng thái dương, không hiểu những con số trên đó đại diện cho cái gì, không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành, biểu đồ cùng với chỉ số. Cái gì anh cũng không hiểu, nhưng anh vẫn lật từng tờ một, nghiêm túc và kiên nhẫn xem hết.

Vậy mà anh xem kết quả báo cáo mười mấy phút dài đằng đẵn, anh cảm thấy mình tỉnh táo, lại cảm thấy có phải mình hồ đồ nên sinh ra ảo giác không?

Bằng không, một tiểu bá vương không tim không phổi như vậy, sao lại bị trầm cảm?

Người bệnh năm năm trước xuất hiện tình trạng nôn khan, ngạt thở, choáng váng và các triệu chứng thay đổi cơ thể. Ngày thường không muốn ăn, còn có triệu chứng buồn nôn, lúc tâm trạng bị kích động còn xuất hiện hiện tượng thở gấp, thường có dấu hiệu mệt mỏi, thích ngủ.

Đúng vậy, khi đó cô khóc trong ngực của anh, rõ ràng chẳng ai bóp cổ họng của cô cả, nhưng giống như cô bị chặn khí quản lại vậy, hô hấp dồn dập, hơi thở nặng nề.

Kiều Kiều nói công ty thăng chức cho cô, Kiều Kiều nói Dụ Từ từ chối, Kiều Kiều nói Dụ Từ thích nhất là ngủ, một khi ngủ là cả một ngày trời.

-- Rối loạn lo âu và trầm cảm thùy trán, khả năng cao là trầm cảm thùy thái dương.

-- Qua kiểm tra chuyển động mắt, điểm nhìn và phản ứng tìm kiếm bất thường, chi tiết cụ thể xin kết hợp với lâm sàng.....

Những dòng chữ quen thuộc kết hợp thành những câu nói xa lạ, rồi lại hóa thành lưỡi dao sắc nhọn, đâm mạnh vào tim anh.

Kỷ Tuân đã nói, không có bệnh nhân nào có thể lừa được máy móc. Dù trước đây cô muốn giả vờ là một người bình thường, nhưng những xét nghiệm cô đã làm hôm nay đủ để nói cho anh biết, cô bị bệnh rồi.

Bị ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng, trầm cảm và lo âu, kèm theo các triệu chứng thể chất.

Tiền sử bệnh ít nhất 5 năm, 5 năm trước cô đã xuất hiện các triệu chứng thể chất, ám ảnh cưỡng chế và hoảng loạn lo âu cực độ, cùng với những cảm xúc tiêu cực mà cô không thể buông bỏ, chúng bao bọc cô như những con sâu mọt, khoét rỗng cơ thể cô. Chính vì vậy, chỉ cần dừng lại, chỉ cần bộ não không bận rộn, cô ấy sẽ không ngừng suy nghĩ về những điều khiến cô không thể buông bỏ.

Thế nên cô điên cuồng lao vào công việc, sau khi tan làm chỉ muốn ngủ, chỉ cần ngủ được, cô sẽ không suy nghĩ bất cứ điều gì nữa.

Vậy lúc đó anh đang làm gì?

Trong năm năm cô bị bệnh, anh đang làm gì?

Anh do dự, anh đi công tác, anh cố gắng làm việc và kiếm tiền để lấp đầy khoảng trống cuộc sống khi mất đi cô. Anh không bỏ xuống được, nhưng lại không dám đi tìm cô.

Cận Hoài Tiêu ôm mặt, sống lưng thẳng tắp bị gãy gập từ phía đuôi. Anh không thể đứng thẳng, từng chút một cúi xuống. Rõ ràng là anh không muốn rơi nước mắt trước mặt cô, anh muốn cho cô cảm giác an toàn, để cô tin rằng anh có thể xử lý được tất cả chuyện này.

Nhưng bây giờ, những chẩn đoán bệnh tật, cùng với một câu nói của cô --

Em đã từng tự sát.

Tim anh đập nhanh như muốn vỡ tung lồng ngực. Giọng nói của cô vang vọng trong thế giới của anh, dội ngược vào tai, va đập vào những dây thần kinh yếu ớt, kéo theo vô vàn nỗi đau.

Dụ Từ nắm lấy cổ tay anh. Những năm gần đây cô rất nhạy cảm với âm thanh, khi ở trong trạng thái yên tĩnh, bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng có thể khiến cô bị kích động.

Cô cảm nhận được nhịp đập nơi cổ tay anh, dồn dập và mạnh mẽ. Trước đây cô từng nghe người ta nói, bắt mạch có thể biết được tần số nhịp tim, không biết có phải sự thật không.

"Cận Hoài Tiêu, anh có muốn nghe không, tại sao em lại bị bệnh?"

"Tiểu Từ... tiểu, Tiểu Từ..." Cận Hoài Tiêu nói một câu cũng không trôi chảy, vừa mở lời đã nghẹn ngào.

Dụ Từ kéo tay anh ra, còn chưa nhìn rõ mặt anh, một bóng đen vụt qua trước mắt. Anh cúi người tới, ôm cô vào lòng, nhưng cái ôm cũng không thể làm ấm trái tim lạnh lẽo của anh. Anh chỉ có thể ôm cô chặt hơn, siết cô vào từng mạch máu, xương thịt của anh, cố gắng hút lấy một chút hơi ấm từ cô, để anh hiểu rằng cô vẫn đang sống tốt trên đời này.

Cằm Dụ Từ tựa vào hõm cổ anh, ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng của anh. Anh chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng, nhiệt độ nóng bỏng truyền đến. Cô sững sờ rất lâu, lắng nghe anh nghẹn ngào bên tai, từng tiếng gọi Tiểu Từ.

Vài phút sau, cô mới phản ứng lại, chậm chạp đưa tay lên, vỗ nhẹ vào lưng anh.

"Anh có muốn nghe không, tại sao em lại bị bệnh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!