Chương 19: Bệnh của em, có thể nói cho anh biết

Vào năm Dụ Từ sáu tuổi, ba mẹ ly hôn, hai đứa nhỏ được tòa phán quyết cho ba Dụ.

Vào thời điểm đó, Dụ Thần chỉ mới mười bốn tuổi, vẫn còn học cấp 2. Thành tích của anh ấy rất tốt, thi vào trường phổ thông số một của huyện. Vì để anh ấy chuyên tâm học hành, mỗi tháng Từ Hà đều chuyển cho em gái mình ở huyện một khoản tiền, để Dụ Thần ở nhà dì út.

Dụ Từ đi theo ba Dụ ở thị trấn trên, cuộc sống này vẫn luôn kéo dài cho đến khi cô mười sáu tuổi vào học cấp ba. Cô chuyển đến trường phổ thông số một của huyện bên cạnh, không còn ở trấn trên nữa.

Cũng ở nơi đó, cô đã gặp Cận Hoài Tiêu.

Dụ Từ là một người có vẻ ngoài dịu dàng, tính cách có vẻ rất hiền lành, nhưng thực tế từ nhỏ cô đã rất bướng bỉnh, tính tình nóng nảy, dễ nổi cáu. Trong cốt cách cô có một sự quật cường, trong một số chuyện còn hơn cả Cận Hoài Tiêu. Hai người quen nhau nhiều năm như vậy, Dụ Từ dường như mãi mãi không sợ trời không sợ đất trước mặt anh, có dũng khí phản kháng lại mọi bất công và tủi nhục.

Nhưng giờ đây, cô nói cô sợ.

Cố biết rõ bệnh của mình, biết bệnh đã bao lâu, bởi vì cô sợ đối mặt với kết quả kiểm tra cuối cùng, cô sợ đối mặt với sự thật

-- Từ đầu đến cuối cô chưa từng thực sự cứu lấy chính mình.

Một khí ép vừa vô hình lại vừa đèn nén âm thầm bao phủ xung quanh, giống như con nhộng, từng tầng từng tầng bủa vây Cận Hoài Tiêu. Anh cảm thấy khó thở, mỗi lần thở đều giống như có một con dao, bắt đầu cứa một đường từ yết hầu đến tim, khoét lấy trái tim ấy đầy thương tích.

Anh chỉ có thể nắm tay của cô, nắm thật chặt, mười ngón tay đan xen, nói ra một câu bất lực: "Anh ở đây, Tiểu Từ, anh ở đây."

Dụ Từ bên cạnh nhìn anh, con người Cận Hoài Tiêu cho dù đối mặt chuyện gì cũng bình tĩnh. Duy chỉ có vài lần hỗn loạn vì cô, cảm xúc trong mắt anh vừa phức tạp lại kìm nén, làm cô phải sợ hãi luống cuống.

Trong lúc mất tập trung, hàng đã đến lượt, tờ phiếu hướng dẫn khám bệnh trong tay cô bị rút ra, Cận Hoài Tiêu đưa cho nhân viên ở quầy, rồi mở mã QR thanh toán trên WeChat.

Dụ Từ đẩy anh: "Tôi tự trả."

Cận Hoài Tiêu phối hợp quét mã thanh toán.

Dụ Từ giật mình nghĩ đến trước đây, Cận Hoài Tiêu tiêu tiền cho cô chưa bao giờ kêu ca. Bây giờ anh có nhiều tiền như vậy, dù lúc trước không có thì anh cũng sẽ như vậy.

Cận Hoài Tiêu tiếp nhận tờ phiếu, nắm tay Dụ Từ rời khỏi: "Đi lấy máu trước, kiểm tra này tới trưa làm chưa xong đâu. Nhân lúc em còn chưa ăn gì, đi lấy máu trước đã."

Dụ Từ khàn giọng đáp: "Ừm."

Người đến lấy máu xếp hàng rất dài, trong lúc Dụ Từ xếp hàng, Cận Hoài Tiêu lật từng mục kiểm tra của cô.

Xét nghiệm máu tổng quát, gan, thận và tuyến giáp. Ngoài ra, còn có vài bài kiểm tra tâm lý, kiểm tra chuyển động mắt và chụp cắt lớp não bằng tia cận hồng ngoại. Nhịp tim của Dụ Từ không bình thường nên cũng phải làm điện tâm đồ.

Những hạng mục kiểm tra đó anh đã tìm hiểu trước, bệnh nhân đến khám lần đầu cần phải thực hiện một loạt các xét nghiệm có hệ thống.

Cận Hoài Tiêu ngồi trên chiếc ghế dài, nhìn Dụ Từ vẫn đang xếp hàng.

Kỷ Tuân gửi tin nhắn qua Wechat: [Tôi không thể nói cho cậu nghe kết quả kiểm tra bệnh, đây là sự riêng tư của cô ấy. Tôi chỉ có thể nói là tình huống không tốt lắm, nếu cậu muốn biết, phải đi hỏi cô ấy.]

J: [Ừm, được.]

Dụ Từ lấy máu xong, đang dùng bông tăm cầm máu, đi đến trước mặt Cận Hoài Tiêu: "Lấy xong rồi, anh đang nhìn cái gì vậy."

Cận Hoài Tiêu đứng dậy: "Không có gì, tiếp theo làm kiểm tra gì?"

Anh vừa đứng lên hiện ra dáng vẻ cao lớn, Dụ Từ ngửa đầu nhìn anh: "Tôi tự đi, anh ở chỗ này chờ tôi."

Môi mỏng Cận Hoài Tiêu khẽ mím lại, liếc mắt nhìn khuỷu tay của cô vừa lấy máu xong. Da Dụ Từ trắng, mỗi lần lấy máu xong bên trên đều có một vết nhỏ màu xanh.

"Anh đi với em, Tiểu Từ, ngày hôm nay anh cùng đi với em."

Dụ Từ im lặng giây lát, anh cúi đầu nhìn cô, giống như bức tường chặn lại trước mặt, thái độ kiên quyết.

Cô thỏa hiệp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!