Chương 18: Cận Hoài Tiêu, thật ra tôi rất sợ

Công ty mà Dụ Tứ làm việc nổi tiếng nhờ lẩu, có rất nhiều chuỗi cửa hàng. Gần đây, công ty còn muốn phát triển thêm thương hiệu đồ uống. Cô làm việc ở bộ phận kế hoạch, chủ yếu phụ trách việc chọn địa điểm mở cửa hàng và lên kế hoạch marketing. Hàng ngày, cô bận rộn với việc khảo sát thị trường, viết các bản kế hoạch và ngồi suốt cả ngày ở bàn làm việc.

Ngày cuối trước 1 tháng 5, Dụ Từ phải tăng ca để kịp thời đưa ra bản kế hoạch.

Giang Giang đẩy ghế làm việc xoay quanh cô, thò đầu xem máy tính của Dụ Từ. Cô đang làm PPT, đang chỉnh các phương án của tổ dự án.

Giang Giang chống cằm: "Chị Dụ, cổ trấn kia vừa mới mở rộng. Em thấy họ mời thầu các sản phẩm văn hóa sáng tạo và đặc sản địa phương nhiều hơn. Công ty mình làm lẩu, đến đó liệu có kinh doanh tốt không chị nhỉ?"

Dụ Từ không nhìn cô ấy, tập trung làm PPT: "Cho nên mới để chúng ta làm bản kế hoạch này, kết hợp với phong cách thiết kế bên Tự Thượng, lão Lý không phải nói món ăn của chúng ta cũng phải sáng tạo cái mới sao?"

Giang Giang gật đầu: "Cũng đúng."

Cô ấy lại quay về, ngửa ra ghế làm việc, vặn cái cổ, thấy Dụ Từ vẫn ngồi thẳng, đến trưa rồi cũng chẳng thấy đứng dậy lần nào, không nhịn được mở miệng hỏi: "Chị Dụ, rõ ràng làm việc nhiều như vậy rồi, sao chị không có mùi của dân công sở vậy, mỗi ngày đều có rất nhiều năng lực nha."

Đối với công việc Dụ Từ rất nghiêm túc, làm việc mấy năm, không có lý do đặc biệt tuyệt đối không xin nghỉ phép. Công việc của tổ cô làm nhiều nhất, là người dễ chịu, có việc nhờ cô luôn sẵn sàng đồng ý, đi làm cũng tới sớm nhất.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Dụ Từ rất nhiều năng lượng, mỗi ngày đều tinh lực dùng không hết.

Dụ Từ cười: "Có thể cầm lương trên tay đó."

Giang Giang uể oải xoay một vòng: "Một tháng cho em ba vạn, em đi làm cũng sẽ không vui vẻ vậy đâu."

Dụ Tứ đã in bản điện tử của bản kế hoạch, dùng ghim bấm lại rồi đưa cho Giang Giang: "Đừng nghĩ nữa, công việc chưa làm xong, lão Lý ba ngàn cũng không phát cho em, xem kỹ bản kế hoạch một chút đi, coi có chỗ nào bị gì không, em giúp chị kiểm tra lại tài liệu chút nha."

Giang Giang: "Haizz."

Lúc này hơn ba giờ chiều, năm giờ tan làm Dụ Từ muốn đi đón Kiều Kiều tan học. Cô tính toán, công việc hôm nay hoàn thành rất nhanh.

Khi cô bắt đầu công việc thì rất tập trung, Một khi đã dồn hết tâm trí vào công việc, suy nghĩ của cô sẽ chỉ giới hạn trong những chuyện trước mắt. Cô sẽ không nghĩ lan man, dường như mọi chuyện trong quá khứ đối với cô đều không là gì cả, không có gì quan trọng hơn công việc.

Lúc 4 giờ 30 phút, điện thoại đang để chế độ im lặng rung lên.

J: [Tan làm chưa em?]

Dụ Từ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại cho đến khi màn hình tự động tắt, qua mấy giây lại sáng lên.

J: [Công việc hôm nay của anh xong sớm, vừa hay đi ngang qua nhà em, anh qua nấu cơm cho em nhé?]

Dụ Từ cuối cùng cũng trả lời lại.

Đã tỉnh chưa: [Không cần, tôi không đói.]

J: [Kiều Kiều muốn ăn gà Cung Bảo, làm cho hai người ăn thử nhé!]

Dụ Từ hơi sửng sốt, lúc này mới phản ứng được rằng Kiều Kiều đã thêm Wechat của Cận Hoài Tiêu sau hoạt động kia. Cô bé này tám chín phần đã liên lạc với Cận Hoài Tiêu rồi.

Không đợi trả lời, Cận Hoài Tiêu lại gửi tin nhắn qua: [Ngày mai anh đã hẹn với Kỷ Tuân, anh dẫn em đi đến bệnh viện, đêm nay chúng ta nói chuyện chút.]

Dụ Từ đã đồng ý anh đi bệnh viện, cô hiểu rõ tâm lý của mình có vấn đề, cơ thể trở nên cáu giận ngày càng nhiều. Dụ Thần và Lâm Kim Miên cũng nhận ra có điều không đúng, nếu vậy thì rất nhanh Kiều Kiều cũng sẽ đoán ra được.

Đã tỉnh chưa: [Ừm.]

J: [Vậy anh về nhà trước, em đón Kiều Kiều rồi về thẳng đây là được, còn muốn ăn món khác?]

Đã tỉnh chưa: [Anh xem thử đi, làm gì cũng được, Kiều Kiều không kén ăn đâu.]

J: [Anh là hỏi em đấy, em có muốn ăn gì không?]

Dụ Từ run lên, anh không phải nói Kiều Kiều muốn ăn cơm anh làm sao, sao lại hỏi cô rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!