Đợi đến khi Dụ Từ tỉnh dậy lần nữa, đã là hai giờ chiều rồi.
Cận Hoài Tiêu không ở bên cạnh, Dụ Từ sờ sờ, trên chiếc giường chỉ còn lại sự lạnh lẽo, có lẽ anh đã đi lâu rồi.
Trong phòng chỉ còn mỗi mình cô, Dụ Từ nằm yên tĩnh một lúc, không gửi Wechat hỏi Cận Hoài Tiêu đi đâu. Cô cũng không tiếp tục ngủ nữa, chỉ là nằm ở đó, không làm gì cả.
Mãi đến khi điện thoại trên tủ đầu giường ting ting một tiếng. Dụ Từ chớp mắt, từ trạng thái hóa đá cử động. mò đến dây sạc đang sạc điện thoại.
Là An Vận.
Ann: [Tiểu Từ, chị Trương nói hôm nay cậu xin nghỉ. Có chuyện gì hả?]
Đã tỉnh chưa: [Không sao đâu, hôm nay tôi hơi nhức đầu, ở nhà nghỉ ngơi một ngày là khỏi à.]
Ann: [Sau khi tan làm tôi đến thăm cậu nhé?]
Đã tỉnh chưa: [Không cần đâu, gần đây không phải cậu lo bận việc đính hôn sao? Tôi phải ở cùng với Kiều Kiều nữa.]
An Vận là bạn đại học của cô, hai người một phòng ngủ, còn là đồng hương. Cho nên theo lẽ đó đã trở thành bạn tốt, vì học cùng một chuyên ngành, sau khi tốt nghiệp thì quay về nhậm chức tại công ty gia đình.
Có điều trước đó Dụ Từ làm việc ở tổng bộ, cũng vừa được điều đến chi nhánh không lâu.
Cùng An Vận nói chuyện một hồi, thời gian nghỉ trưa cũng qua, cô ấy còn phải làm việc, dặn Dụ Từ có gì không khỏe thì nói với cô ấy, sau đó quay lại tiếp tục làm việc.
Trong nhóm chat nhóm vừa nãy luôn có tin nhắn, Dụ Từ dừng lại xem một chút.
Giang Giang: [Mảnh đất ở Lâm Giang đã mua lại, lão Lý yêu cầu mỗi tổ đưa ra một phương án thiết kế. Chị Dụ, chị có ý tưởng gì không?]
Đã tỉnh chưa: [Dự án hợp tác với Tự Thượng?]
[Ò, ngay tại khu Lâm Giang đó. Chẳng phải chỗ đó sắp mở khu phố cổ sao? Chi
nhánh của chúng ta chọn nơi đó, công ty Tự Thượng nhận thầu thiết kế và xây dựng, cần chúng ta liên hệ với họ.]
Dụ Từ ngồi dậy tựa vào đầu giường.
[Lão Lý thật sự hợp tác được với Tự Thượng rồi?]
Giang Giang: [Đúng vậy đó, chị cũng thấy kinh ngạc đúng không? Trước đây Tự Thượng toàn hợp tác với các công ty lớn đã niêm yết. Một phòng làm việc mà có thể làm mức độ này vậy thì khủng tới cỡ nào. Cái giá mà tổng giám đốc chúng ta đưa ra, chỉ là 20 vạn thôi, mà họ còn là người chủ động tìm chúng ta hợp tác nữa đó!]
Dụ Từ không hiểu, một công ty lớn như thế sao lại chọn họ hợp tác. Cửa hàng của hoạt động phố cổ không ít, nếu Tự Thượng thật sự cảm thấy khu phố cổ đó có hứng thú, thì có nhiều lựa chọn tốt hơn công ty của họ.
Đã tỉnh chưa: [Chị biết rồi, một lát chị xem hạng mục này, tối sẽ trả lời em.]
Giang Giang: [Okie.]
Dụ Từ vén chăn bước xuống giường, nằm lâu như vậy, vừa mới đứng dậy đầu nặng trĩu, chân thì nhẹ tênh, suýt nữa ngất xỉu, đầu căng cứng ra. May là cô kịp chống lên tường, đứng yên một lúc lâu để tỉnh táo lại.
Vào giờ này Kiều Kiều còn đang đi học, trong nhà chỉ còn mình cô. Dụ Từ đi vào phòng khách mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước khoáng. Cô đang vặn nắp chai, trước cửa truyền đến giọng nói mở khóa.
[Chào mừng về nhà.]
Dụ Từ ngơ ngác, nhìn thấy Cận Hoài Tiêu mang theo túi đồ quay về.
Logo trên túi nhựa là của siêu thị gần khu chung cư, anh vẫn mặc bộ đồ của ngày hôm qua, bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái, giống như đi ngủ mới mặc vậy. Nghĩ đến việc tối qua hẳn là chuẩn bị đi ngủ rồi lại nhận được tin nhắn của Kiều Kiều, không thay đồ mà vội chạy đến đây.
Hai mắt nhìn nhau, Dụ Từ vẫn còn giơ chai nước khoáng. Cận Hoài Tiêu liếc mắt nhìn, trực tiếp đi tới chỗ cô.
Anh thuận tay lấy chai nước Dụ Từ đặt lên chiếc bàn lưu ly, rót nước nóng đưa qua: "Em chưa ăn cơm, uống chút nước ấm đi, đừng uống lạnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!