Trong phòng không bật đèn, trên tường chiếu poster bộ phim, màu sắc tấm poster đã ngả vàng mười mấy năm trước, ánh sáng mông lung chiếu lên khuôn mặt hai người.
Dụ Từ cúi đầu nhìn chiếc nhẫn bạc trong lòng bàn tay, đối với chiếc nhẫn năm ngàn tệ này, ở thời ấy cũng rất đắt. Dụ Từ tích góp được nửa năm khi còn học đại học, nhờ vào đi dạy kèm và học bổng còn dư lại mới tích đủ.
Trong căn hộ mà cô ở, dưới giường có một hộp sắt, bên trong có chứa một chiếc nhẫn.
Dụ Từ ném hết tất cả mọi thứ có liên quan đến anh, ngay cả một tấm bưu thiếp cũng xé bỏ, duy chỉ có để lại chiếc nhẫn bạc này, giấu nó vào chỗ sâu nhất.
Khi đó, cô và Cận Hoài Tiêu nửa đùa nửa thật, nói rằng: "Lần này, em tặng anh chiếc nhẫn trước, nếu sau này anh kiếm được nhiều tiền hơn, anh phải đền bù cho em một chiếc nhẫn đắt gấp mười lần cái này nhé, coi như là..."
Coi như nhẫn cưới của chúng ta.
"Tiểu Từ, anh kiếm được tiền rồi, mấy năm này anh luôn nỗ lực mua được căn nhà, cũng mua được một chiếc xe. Lúc trước, anh không cho em một cuộc sống đủ đầy, là anh không tốt, bây giờ tất cả mọi thứ đều có rồi."
Cận Hoài Tiêu cầm tay của cô, khép lòng bàn tay lại, cùng nắm chiếc nhẫn kia vào trong bàn tay.
"Anh đền bù cho em chiếc nhẫn đắt gấp mấy trăm lần cái này. Em muốn cái gì, anh làm không được anh cũng phải làm cho bằng được. Nếu em muốn kết hôn, có thể suy nghĩ đến anh, thế nào?"
Thật lòng mà nói, Cận Hoài Tiêu là một đối tượng kết hôn hoàn hảo. Dù xuất thân không được tốt, nhưng anh có chí cầu tiến. Dựa vào chính mình kiếm tiền có được mọi thứ, tính cách chân thành, tam quan nghiêm chỉnh, trông cũng đẹp mắt.
Cho nên tất cả mọi người bên cạnh Dụ Từ vô cùng thích anh, cũng cảm thấy cô nên ở cùng với anh.
Nhưng Dụ Từ nhìn anh hồi lâu, đột nhiên ném chiếc nhẫn cho anh, xoay người nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu.
Cô dùng sức muốn tâm trạng ổn định lại, nhưng hàm răng lại run cầm cập, cô muốn che miệng mình lại, song cổ tay nâng lên cũng không ngăn được sự run rẩy. Tâm trạng tiêu cực bị dồn nén quá lâu ùng ùng kéo đến, bao trùm khắp cả người cô.
Từ nhỏ đến lớn cô luôn luôn phản ứng chậm, ba mẹ ly hôn cô không có cảm giác. Ở trên thị trấn một khoảng thời gian cô không cảm giác. Người khác nói cô và Cận Hoài Tiêu không hợp nhau, cô không cảm giác. Đến sau này, bệnh tình càng nghiêm trọng rõ ràng hơn, cô vẫn không có cảm giác.
Tâm trạng ngày càng ngột ngạt, mãi đến khi hoàn toàn bộc phá, cô rốt cuộc mới có phản ứng.
Sau đó cô bắt đầu chịu đựng.
Mọi chuyện trở nên quá đột ngột, Cận Hoài Tiêu hơi sửng sốt, chiếc nhẫn đụng vào xương quai xanh, lại rơi xuống sàn nhà. Tiếng vang trong trẻo phá vỡ sự yên tĩnh và sự dịu dàng vừa rồi. Anh mới ý thức được đã xảy ra chuyện gì.
"Tiểu Từ!"
Cận Hoài Tiêu không rảnh để quan tâm chiếc nhẫn lăn đến tủ đầu giường. Bắt lấy một góc chăn kéo mở ra, lại cảm nhận được một sức mạnh đang đối đầu với anh. Rõ ràng người cô gầy yếu như vậy, sức lực lúc này lại mạnh đến kinh người.
Cận Hoài Tiêu nghe thấy tiếng hàm răng run lên, cùng với tiếng thở nặng nề, đâm thằng vào tim anh.
Anh quỳ trên giường ôm lấy cô, không kéo chăn cô nữa.
"Tiểu Từ, anh không nói, anh không nói nữa được không?"
Cận Hoài Tiêu ôm cả người vào trong ngực, cách tấm chăn nhung lông vịt, cơ thể run rẩy của cô truyền đến trong ngực của anh. Anh cũng run theo, cơn lạnh lẽo và sợ hãi khiến anh khó mà bình tĩnh nổi, anh chợt phản ứng lại.
Ngày xưa, Dụ Từ tính tình nóng nảy nhưng tràn đầy sức sống. Tại sao trong năm năm này, lại đột nhiên thay đổi thành như thế này?
Có liên quan... đến anh hay không?
Cận Hoài Tiêu ôm cô, hai người ôm nhau, rõ ràng quen thuộc đến như vậy, nhưng lại cảm giác không quen thuộc cho như thế.
Cô đã từng nằm ở bên cạnh, gối đầu lên ngực của anh, hai người trước khi đi ngủ sẽ thổ lộ, hôn nhau, ôm nhau ngủ. Nhưng bất kể buổi tối nào, Cận Hoài Tiêu chưa bao giờ để Dụ Từ phải khóc.
Nhưng cô bây giờ lại khóc, cô đang khóc trong ngực của anh.
Không có âm thanh, nhưng lại đinh tai nhức óc.
Cận Hoài Tiêu không biết làm sao cho cô dừng khóc, đương thời gian bất lực nhất, anh lại nghĩ tới ngày xưa, lại đoán xem năm năm trước cô đã khóc bao nhiêu lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!