Chương 14: Nếu em muốn kết hôn, có thể suy xét đến anh

Xe dừng ở bên ngoài cổng chung cư, Cận Hoài Tiêu không có thẻ ra vào, quả nhiên bị ngăn ở bên ngoài.

"Tôi tìm tòa 1702, người nhà xảy ra chút chuyện."

Người gác cổng nói từng bước: "Vậy anh cũng phải liên hệ chứ, để người ta ra đón anh. Quản lý chúng tôi cũng có quy tắc của mình."

"Trong nhà bây giờ chỉ có một đứa nhỏ, cô bé ra ngoài buổi tối cũng không an toàn. Anh có thể châm chước một tí được không?"

"Anh à, thật xin lỗi, đợi anh tìm người ra đây đón anh nhé."

Cận Hoài Tiêu chỉ có thể gọi điện thoại cho Kiều Kiều, cô bé lo cho Dụ Từ, quả thực nhịn đến nỗi bây giờ còn chưa đi ngủ.

Kiều Kiều nói chuyện ngọt như mía lùi. Mỗi ngày sau khi đi học về đều chào người gác cổng, người quản lý dường như cũng quen cô bé. Giọng nói Kiều Kiều ngây thơ giải thích, cộng thêm tuổi của cô bé, một mình ra đây cũng không được an toàn. Người gác cổng cuối cùng cũng cho phép Cận Hoài Tiêu vào bên trong.

Anh dừng xe ở bên ngoài chung cư, đang đợi thang máy. Cận Hoài Tiêu cũng không rõ mình đang nghĩ cái gì. Từ lúc anh tới đây thì cảm thấy mình luôn choáng váng, lạnh hết cả người, trong lòng rất lo lắng.

Thang máy đến lầu một, bây giờ là hơn một giờ sáng, trong thang máy chỉ có một mình anh.

Thang máy dừng ở tầng mười bảy, một tầng có hai nhà, bên trái chính là nhà của Dụ Thần.

Cận Hoài Tiêu ấn chuông cửa, Kiều Kiều đang nằm sấp trên mặt bàn nhìn thấy mặt Cận Hoài Tiêu, vội chạy qua mở cửa.

"Chú, chú tới rồi." Cô bé vẫn còn đang mặc đồ ngủ, tóc rối xù, ôm gối bông đứng ở cửa. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy không có ý cười, rõ ràng rất lo lắng.

Dù sao chỉ là một đứa nhỏ, trong nhà chỉ có mình cô bé và Dụ Từ. Từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy Dụ Từ gục ngã mà khóc như vậy. Cô bé hỏi cũng không thấy ai trả lời, không dám đi ngủ.

Gọi điện thoại cho ba mẹ cũng không người nào bắt máy, cô bé không tìm thấy ai trong danh bạ để gọi. Chỉ có thể tìm người trong miệng ba mẹ, Cận Hoài Tiêu đối xử với cô của bé rất tốt.

Cận Hoài Tiêu chua xót, vào cửa thay giày, ngồi xổm xuống xoa tóc Kiều Kiều: "Cô cháu đang khóc sao?"

Kiều Kiều lắc đầu: "Cháu không nghe thấy gì hết, cháu không biết nữa."

Cận Hoài Tiêu dắt cô bé về phòng của mình: "Kiều Kiều đi ngủ nhé, chú đi qua cùng với cô cháu."

Kiều Kiều ôm chặt gấu bông, hỏi anh: "Chú, chú có cãi nhau với cô không? Ba mẹ cháu nói quan hệ trước kia của hai người rất tốt, là chú làm cho cô cháu tức giận khóc luôn sao?"

Tay Cận Hoài Tiêu đang đắp chăn cho cô bé liền dừng lại, im lặng rồi lại trả lời: "Ừm, có thể là do chú làm cô cháu không vui."

Kiều Kiều ọp ẹp cái miệng nhỏ, đột nhiên đánh anh một cái: "Cô cháu trước đấy cũng không khóc đâu! Có phải năm đó là do chú chọc cô cháu tức giận, bây giờ còn chưa dỗ dành nữa đúng không?"

Cô bé luôn cảm thấy Cận Hoài Tiêu và Dụ Từ có mâu thuẫn. Trẻ con thường không vòng vo Tam Quốc như vậy, có xích mích gì nên giải quyết nó. Hai người nói lời xin lỗi là có thể tốt lên rồi, vẫn là bạn tốt của nhau.

Cận Hoài Tiêu không giải thích, thay Kiều Kiều đắp chăn: "Vậy chú đi qua xin lỗi cô cháu, dỗ cô cháu. Kiều Kiều ngủ đi, ngày 1 tháng 5 dẫn cháu đi chơi, được không?"

Kiều Kiều cặn dặn nghiêm túc: "Chú nhất định phải dỗ cô cháu cho tốt."

Cận Hoài Tiêu đáp một tiếng: "Ừm, nhất định, cháu ngủ đi."

Kiều Kiều nhắm mắt lại, cô bé nhịn lâu như vậy, đồng hồ sinh học đã sớm đánh trống khua chiêng. Trong nhà vừa mới có thêm người lớn, cô bé thả lỏng cơ thể, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Cận Hoài Tiêu tắt đèn, đóng cửa cẩn thận lại, đối diện chính là phòng của Dụ Từ.

Anh đứng ngoài cửa im lặng một hồi, không nghe được bất kỳ động tĩnh nào bên trong. Trong mười phút chờ đợi này, đối với anh mà nói dài đằng đẵng. Anh không ngừng suy đoán, bây giờ cô còn khóc hay không, rốt cuộc tại sao lại khóc. Có liên quan gì đến anh không, cùng với...

Cô có muốn nhìn thấy anh hay là sẽ cảm thấy anh lại quản cô nữa không?

Quá nhiều sự lo lắng bủa vây, trong công việc anh luôn là người quyết đoán, có thể nhanh chóng tìm ra chỗ sơ hở của phương án thiết kế để sửa lại chi tiết. Nhưng về phương diện tình cảm lại như con rùa đen rút đầu, không quyết đoán lại còn do dự.

Tất cả sự lo lắng đều tan biến trong sự bất an và lo âu. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải xác nhận tình hình của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!