Chương 12: Trái tim cô ấy bị bệnh rồi

Dụ Từ cắn chặt răng nhìn anh, đôi mắt xinh đẹp đó đều là sự bướng bỉnh. Tính cách của cô mấy năm này không thay đổi là mấy, không hơn kém lúc mười sáu tuổi, vẫn là một khẩu pháo nhỏ.

Cô cầm cổ tay của anh, lặng lẽ nhìn anh: "Có lẽ là vậy, có thể anh yêu tôi."

Tất cả lửa giận trong Cận Hoài Tiêu bị những lời này tan thành mây khói, hệt như một quyền đánh vào gấu bông mềm mại.

Trong lúc giằng co, cổ áo rộng hơi nới ra, lộ ra vết sẹo bả vai gần xương quai xanh. Vết sẹo này cũng gần mười năm, anh đưa cô đi phẫu thuật khử sẹo nhiều lần, đến bây giờ đã hồi phục, chỉ còn lại một vết màu trắng nhợt nhạt.

Dụ Từ chú ý đến ánh mắt của anh, khóe môi cong lên cười: "Tôi vẫn luôn nghĩ, không có vết sẹo này, chúng ta vẫn còn bên nhau hay không?"

"Cận Hoài Tiêu, anh thực sự chưa từng hiểu tôi như vậy sao, rất nhiều chuyện anh cũng chưa từng biết."

Dụ Từ đẩy anh ra, quay lưng sửa quần áo lại.

"Tôi trở thành như vậy không phải vì anh, anh không phải chịu trách nhiệm với tôi."

Khuôn mặt của cô ấm áp dịu dàng như thế, thế mà lại nói ra những lời như dao nhọn sắc bén đâm vào trái tim người khác.

Thậm chí Cận Hoài Tiêu còn cảm thấy, mình sắp bị cô ấy chọc tức đến mức thổ huyết.

Dụ Từ không nghe thấy tiếng động ở phía sau lưng, cô cúi đầu im lặng mấy giây, đoán cũng biết tám phần anh bị cô làm cho tức chết. Cô không thể nói ra trong lòng có cảm giác gì, chỉ thấy đứng ở trong phòng này quá buồn bực.

Không muốn ở cùng một chỗ với anh, cô định mở cửa rời đi. Tay phải vừa đặt lên nắm cửa, phía sau có một người nhào tới. Anh dán vào lưng cô, tay nâng lên nắm lấy bàn tay phải của cô.

"Dụ Từ, chuyện này đối với anh không công bằng."

Giọng nói của anh run rẩy, có thể nghe ra sự kiềm nén nào đó.

"Em không công bằng với anh, em nói chia tay thì chia tay. Nhưng anh làm sai điều gì, anh ngoại tình hay bạo lực, không chăm sóc tốt em hay điều kiện anh không tốt khiến em không hài lòng? Em nói anh không yêu em nghĩa là sao, em hiểu lầm cái gì..."

"Không." Giọng nói Dụ Từ lạnh đi: "Tôi không thích anh, chỉ là vậy."

Cận Hoài Tiêu đi rồi.

Đã đi sau khi cô nói câu kia.

Lúc anh rời đi đã tức giận rồi, Dụ Từ nghe thấy tiếng đóng cửa mạnh. Cơn giận này có lẽ anh ta đã kìm nén suốt mấy năm nay, nghĩ lại cũng đúng, một kẻ vốn là con cưng của trời, thất bại lớn nhất chính là bị cô vứt bỏ.

Dụ Từ khó thở, trong dạ dày cuộn trào khó chịu, đột nhiên cô mở cửa chạy vào phòng vệ sinh, úp mặt vào bồn rửa tay nôn khan, nhưng khi ói ra thì chỉ toàn là nước chua.

Cô bị sặc, lại ho kịch liệt, giống như tim gan phèo phổi đều có thể ho ra toàn bộ.

Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, bên cạnh dời một cái ghế nhỏ. Kiều Kiều leo lên chiếc ghế nhỏ, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ vào lưng của cô.

"Cô ơi, cô không thoải mái sao, Kiều Kiều giúp cô gọi 120 có được không ạ?"

Dụ Từ nói không ra hơi, nôn khan mấy lần, Kiều Kiều gấp đến độ xoay quanh bốn phương. Cô bé muốn gọi điện cho Dụ Thần và Lâm Kim Miên, nhưng lại bị Dụ Từ chặn lại.

Cô bé chỉ có thể học dáng vẻ của người lớn, vỗ vỗ vào lưng của cô, rót cho cô một ly nước ấm.

Đợi Dụ Từ cuối cùng cũng đỡ hơn phần nào đó, cái gì cũng nôn ra hết, hai tay cô chống ở bồn rửa tay, ngước mắt nhìn bản thân trong gương.

Xương quai xanh nhô lên, sắc mặt tái nhợt, gầy đến mức có thể đi làm người mẫu.

Chuông cửa đột nhiên vang lên, Kiều Kiều lập tức chạy ra cửa chính.

"Ai vậy ạ?"

"Xin chào, giao đồ ăn ngoài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!