Chương 11: Dụ Từ, em nghĩ anh là kẻ hèn mọn lắm sao?

Đến khi Dụ Từ hoàn hồn lại, cô đã vào trong lều rồi.

Nhà trẻ dựng lên mười mấy cái lều trại để nghỉ ngơi. Hiện giờ đang là lửa trại và tiệc tối, phụ huynh và những đứa trẻ phần lớn đều đang ở bên ngoài vui chơi. Cô đi vào, trong lều không có ai, buông màn xuống, đây là thế giới nhỏ chỉ thuộc về mỗi cô.

Tay Dụ Từ run rẩy, chà xát vào nhau trên bàn trà, muốn rót cho mình một ly nước để uống, nhưng tay run dữ dội, nước ấm đổ vào mu bàn tay, ống tay áo cũng ướt.

Ấm trà bị người khác cầm lấy, Dụ Từ quay đầu nhìn lại. Cận Hoài Tiêu không biết đã chạy đến từ lúc nào, rót trà cho cô xông, rồi đưa chiếc ly giấy dùng một lần.

"Uống đi, là nước ấm."

Dụ Từ nhận lấy ly giấy, lông mày cau có: "Kiều Kiều đâu rồi?"

"Đang vẽ dù giấy, ở cùng với Lạc Lạc."

Nói cách khác, trong lều bây giờ chỉ có mỗi hai người họ.

Dụ Từ tìm một chỗ để ngồi xuống, rũ mắt uống trà, không chủ động giải thích tại sao vừa nãy lại nhanh chân bỏ chạy. Cô xem Cận Hoài Tiêu như không tồn tại.

Cận Hoài Tiêu đi qua đó, cái bóng rơi trên đầu Dụ Từ, như hình với bóng. Bóng dáng ấy bao phủ xung quanh cô.

Những ngón tay cầm ly trà của Dụ Từ cuộn tròn, động tác uống dừng lại, vẫn không ngẩng đầu.

Cận Hoài Tiêu ngồi một gối xuống trước mặt cô, với góc độ này, hai người vừa vặn có thể nhìn thẳng đối phương.

"Dụ Từ, chúng ta nói chuyện nhé."

Dụ Từ lạnh giọng nói: "Tôi và anh có chuyện gì đáng nói chứ?"

"Vậy vừa nãy em chạy làm gì?" Cận Hoài Tiêu mặt không cảm xúc: "Anh gọi em là bạn họ Dụ thì em chạy cái gì hả?"

Dụ Từ lặng lẽ nhìn anh: "Chia tay rồi, anh gọi tôi là bạn học Dụ thì có thích hợp không?"

"Không thích hợp sao? Chúng ta không phải là bạn học thời cấp 3 sao, hôm nay anh gọi không phải còn ít sao?"

"Cận Hoài Tiêu, anh đừng có giả ngu, anh biết xưng hô là đại biểu cho cái gì mà?"

"Anh đương nhiên là biết." Cận Hoài Tiêu dừng lại, khẽ mím môi, rõ ràng đôi mắt sắc bén lại nặng nề nhìn cô: "Anh cho rằng em đã quên rồi."

Cô làm sao quên được chứ?

Lúc bình thường Cận Hoài Tiêu gọi cô là Tiểu Từ, nhưng khi nũng nịu với cô thì thích nhất là gọi bạn học Dụ. Bao gồm cả khi những đêm tối muộn trải qua cùng nhau, lúc quyến luyến, giọng nói của anh lại vì sự vui thích mà khàn đi. Anh cắn vành tai của cô, cọ xát, rồi ở bên tai gọi cô từng tiếng một.

Dụ Từ vẫn ngồi ở chỗ cũ, xem ra vẫn bình tĩnh: "Cận Hoài Tiêu, rốt cuộc anh đang muốn nói cái gì hả?"

Cận Hoài Tiêu đứng dậy, kéo một cái ghế lại đối diện cô ngồi xuống. Đôi chân dài lười biếng mở rộng ra, không biết có phải cố ý hay không, vừa hay lại kẹp Dụ Từ ở hai bên.

"Nói về chuyện em muốn mời anh ăn cơm, nói về chuyện vì sao năm đó lại chia tay, nói về bệnh tình của em."

Dụ Từ vô thức dùng sức, bóp nghiến ly giấy, nước ấm văng ra ngoài. Cận Hoài Tiêu cụp mắt xuống liếc nhìn, thản nhiên lấy ly giấy đó ném vào thùng rác. Anh lấy khăn tay lau nước trên bàn tay và quần áo của cô.

Dụ Từ né tránh đi: "Tôi không biết anh đang nói cái gì, tôi không có bệnh gì hết."

"Em thực sự không giỏi nói dối chút nào."

Cận Hoài Tiêu nhấc chân kéo cái ghế của cô, hơi dùng sức, lôi cả người và ghế quay lại.

Dụ Từ nổi giận: "Cận Hoài Tiêu, anh làm gì đó!"

Cận Hoài Tiêu lạnh lùng nhìn cô: "Có phải em bị bệnh kén ăn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!