"Lộ Văn Tinh thích gì vậy?"
Edit: Pơ
Cố Yến Thâm mơ thấy một đàn gà đang gáy ò ó o.
Lại thêm âm thanh vòm khiến anh đau cả đầu.
Mở mắt ra, anh đã bắt gặp tên đầu sỏ
- chú gà trống kia đang chạy trên mặt đất.
Nó ngẩng cổ, vừa chạy vừa gáy inh ỏi như muốn nổ nóc nhà.
Lại nhìn cậu chủ của con gà đó đang cuộn mình thành sâu lông chừa mỗi quả tóc nâu, trông chẳng nhúc nhích gì, như chẳng định dậy bắt con gà lại.
Chẳng nhịn nỗi nữa, anh xốc chăn dậy, xuống giường bắt lấy con gà, nào ngờ chân ngắn mà chạy nhanh khiếp, thoáng cái đã lọt nó vào phòng tắm, nhưng rồi cũng bị anh đuổi theo tóm được.
Tắt báo thức rồi, Cố Yến Thâm lại thấy xung quanh như yên tĩnh lại.
Anh xách mào gà, đặt nó lên tủ đầu giường của Lộ Văn Tinh, lúc vô tình liếc sang "người đẹp đang say giấc nồng", mới thấy có cậu có vấn đề.
Má Lộ Văn Tinh ửng hồng, mày nhíu chặt như thể khó thở lắm, Cố Yến Thâm lây cậu toan đánh thức, lại phát hiện người kia nóng như bàn ủi, bèn đưa tay sờ trán cậu, sốt thật rồi.
"Uống nước không?"
Cổ họng như bốc cháy, cậu l**m đôi môi khô khốc, muốn uống miếng nước, nhưng không dám sai Cố Yến Thâm rót nước cho mình.
Đang lúc nghĩ quàng nghĩ xiên, cậu thấy có ly nước kề sát miệng mình, Lộ Văn Tinh càng không dám, ngoan ngoãn nhận lấy ly nước.
Uống vài hơi cậu liền thở ra, nhỏ nhẹ cảm ơn.
Giọng cậu khản đặc, mũi như bị nghẹn, rõ là cảm nặng.
"Để tôi báo với đạo diện, nếu không ổn thì đi bệnh viện truyền nước."
Lộ Văn Tinh nhất quyết từ chối, cậu không muốn ngâm mình trong mùi khử trùng, nên lắc đầu như trống bỏi.
"Vậy ngủ tiếp đi."
Cậu định gật đầu, lại lo lỡ việc ghi hình.
Dù sao thù lao cũng nhiều, còn hơn số tiền thu nhập suốt nửa năm của cậu, khiến cậu ngại ngùng vì đã cầm tiền rồi mà còn nằm trên giường.
Lại nhớ Ngụy Trạch từng kể, rất nhiều nghệ sĩ trẻ vô danh còn chẳng được nhận đồng nào từ chương trình truyền hình.
Đó là cơ hội để ra mắt, nhưng cũng có thể bị thay thế bất kì lúc nào.
Mà chương trình này có tâm thế kia, đáng ra cậu nên tiếp tục ghi hình.
Nhưng chẳng cho cậu cơ hội xuống giường, Cố Yến Thâm đã giành ly nước, bảo.
"Nằm đi, để tôi nói với đạo diễn."
***
Tại nhà họ Văn.
Chiếc gương phản chiếu gương mặt cứng ngắc của Văn Tranh, chăm chú nhìn lại bản thân, đảm bảo mình chỉnh chu rồi y mới rời khỏi phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!