Chương 38: (Vô Đề)

BÁNH SINH NHẬT

Vì không để người khác chú ý, cả nhà Tạ Trình Phỉ cầm thư mời đi vào.

Vị trí của bọn họ không ở cùng nhà họ Văn nhưng cũng là vị trí có tầm nhìn tốt nhất.

"Mẹ, mẹ có mang theo quà không?"

Lộ Tiểu Phỉ buồn cười nhìn cậu ta, "Có mang, có mang. Không phải hôm qua con còn không muốn nói chuyện với anh của con sao? Hôm nay còn chưa đến giờ mà con đã thúc giục mẹ ra cửa rồi."

Tạ Trình Phỉ xấu hổ quay đầu đi, hai má mũm mĩm thịt làm người khác muốn niết một phen.

"Mẹ, mẹ xác định người nhà họ Văn chính là cha mẹ ruột của anh con sao?"

Tối hôm qua cậu ta quay đi quay lại cũng không ngủ được, trong đầu tất cả đều là cảnh Lộ Văn Tinh nhận người thân lúc nhỏ.

Lúc đó lông mi của Lộ Văn Tinh rũ xuống, che khuất sự mất mát trong mắt, cậu còn ai ủi Tạ Trình Phỉ, "Không sao đâu, sẽ tìm được thôi, anh không buồn đâu, còn có em ở bên cạnh anh mà."

Lộ Tiểu Phỉ bất đắc dĩ thở dài, "Ài, hôm qua mẹ đã muốn nói với con rồi nhưng con lại cứ cáu kỉnh."

Toàn trường cấp ba đều nghỉ nhưng cũng có học sinh lựa chọn ở lại trường để ôn tập. Tạ Trình Phỉ chính là một trong số đó. Đến ngày mùng 2 thì cậu ta mới biết cha mẹ cậu đã đến thành phố C.

Sau khi nói chuyện điện thoại với Lộ Tiểu Phỉ, Tạ Trình Phỉ trực tiếp đi đến sân bay. Đến khi cậu ta đến thì mới thấy được mấy người nhà họ Văn. Dưới tình huống đột ngột như vậy, Lộ Tiểu Phỉ chỉ có thể nói cho Tạ Trình Phỉ biết Lộ Văn Tinh đã tìm được người nhà. 

Tin tức này giống như một tia sét đánh cho Tạ Trình Phỉ không biết phải làm sao. Khi nhìn thấy Lộ Văn Tinh đi ra, cậu ta muốn đi lên nói chuyện với Lộ Văn Tinh nhưng Văn Tranh lại nhanh chân hơn cậu ta, nhận lấy hành lý trong tay Lộ Văn Tinh.

Lúc này mới khiến Tạ Trình Phỉ cảm thấy khó có thể tiếp thu.

"Xem đi, đây là ảnh chụp mà cô Kỷ Viện lưu lại." Lộ Tiểu Phỉ mở album ảnh trong điện thoại ra, đây là lúc trước Kỷ Viện gửi cho bà.

Kỷ Viện làm cho Lộ Văn Tinh một album riêng, tất cả đều là ảnh Lộ Văn Tinh lúc nhỏ.

"Có phải là giống nhau như đúc không?" Giọng nói của Lộ Tiểu Phỉ đầy dịu dàng, "Con đang trong thời kỳ quan trọng, lại ở trường nên mẹ không tiện nói tỉ mỉ. Hơn nữa, dù sao anh của con cũng là đứa con bị lưu lạc bên ngoài của một gia đình giàu có, dù có trở về nhà thì cũng không phải là một chuyện đơn giản."

Ngày thường Lộ Tiểu Phỉ rất thích xem các bộ phim cẩu huyết, thái tử lạc đường hay đổi con gì đó, con đường để quay về nhà vô cùng nhấp nhô, thậm chí còn có trường hợp mẹ con ở bên cạnh nhau nhưng lại không nhận ra nhau, hơn nữa còn luôn bị người ngoài ngăn cản. Nhưng cũng may, Tinh Tinh của bà không vấp phải con đường vất vả như vậy.

"Ngay sau ngày anh con đến nước Y, một nhà bọn họ đã đến tìm mẹ. Cô Kỷ Viện của con đã sớm biết anh con là con ruột của cô ấy nhưng lại không vội vã nhận thân mà lại đến tìm mẹ trước. Sau khi xác nhận với mẹ mới dám đi nhận anh con. Điều này cho thấy cô Kỷ Viện rất yêu thương anh của con."

Tạ Trình Phỉ cũng nghĩ đến bữa cơm sau trận động đất hôm đó. Lúc ấy cô Kỷ Viện cũng rất dịu dàng hỏi Lộ Văn Tinh thích ăn gi. Lúc ấy cậu ta không để trong lòng, chỉ cảm thấy cô Kỷ Viện quá nhiệt tình, hiện tại ngẫm lại thì đều có dấu vết để lại.

"Ngày thứ ba bọn họ đến nước Y thì đã đưa Lộ Văn Tinh đi làm xét nghiệm ADN rồi. Sợ mẹ không yên tâm còn cố ý gửi bản giấy và bản điện tử cho mẹ xem."

Tạ Trình Phỉ nghi ngờ nhìn về phía Lộ Tiểu Phỉ, "Làm xét nghiệm ở nước Y? Mẹ cho con xem báo cáo đi, mẹ có biết tiếng Anh đâu?"

"Cô Kỷ Viện của con rất chu đáo, đã gửi cho mẹ một bản tiếng Trung rồi."

Làm xét nghiệm ADN là để Tinh Tinh yên tâm nhưng nếu Kỷ Viện đã gửi cho bà một bản thì cũng đã cho thấy một loại tôn trọng.

Tạ Trình Phỉ bấm mở bản xét nghiệm ADN, nhìn cẩn thận một lượt từ đầu đến cuối, ánh mắt của cậu ta dừng ở dòng cuối cùng.

[According to the above DNA genetic marker typing results, it is supported that the first sample is the biological father of the second sample.]

___Căn cứ theo kết quả chỉ thị di truyền ADN ở trên, khẳng định mẫu thứ nhất và mẫu thứ hai có quan hệ cha con.

"Yên tâm đi." Lộ Tiểu Phỉ xoa đầu Tạ Trình Phỉ, "Mẹ biết con luyến tiếc anh con nhưng Tiểu Trình à, dù Tinh Tinh có ở nơi nào thì nó vẫn luôn là anh của con."

Tạ Niên đứng bên trái Lộ Tiểu Phỉ. Ông lấy thư mời ra cho nhân viên xem. Thấy vị trí của ba người bọn họ là ở phía trước thì có nhân viên đi đến dẫn đường cho bọn họ.

"Có phải lát nữa sẽ có thể nhìn thấy Cố Yến Thâm không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!