Trợ lý ngỡ ngàng nhìn Văn Tranh, má ơi, sếp mình biết quan tâm đến giới giải trí từ bao giờ vậy?
Cô đáp vâng rồi xoay người rời đi, sau đó chưa được mười phút, điện thoại trong phòng y đã reo lên.
"Thưa sếp, Lộ Văn Tinh hiện chưa ký với công ty nào ạ."
"Ừ, tôi biết rồi."
Văn Tranh cúp máy, không đọc tài liệu nữa, cầm điện thoại gọi đến một số khác.
"Alo, Văn Yển."
"Kìa, phải gọi là chú chứứứứứ." Đầu dây bên kia truyền đến chất giọng lừ đừ của Văn Yển, thậm chí hắn còn đưa đẩy âm cuối.
"Không ngờ cháu sẽ gọi cho chú đấy."
Văn Tranh ngập ngừng.
"Cậu còn nhỏ hơn tôi một tuổi đấy."
"Nhưng vai vế thì lớn hơn nhé." Giọng Văn Yển khá hay, nhưng khi hắn nói giỡn kiểu cà lơ phất phơ này, thật muốn đẫm hắn một phát.
Y lười tranh cãi vấn về chưa bao giờ quan tâm suốt hai mươi mấy năm với hắn, không lòng vòng nói thẳng ý định của mình.
"Từ Dung là đại diện xuất sắc nhất năm ngoái đúng không?"
"Ừ, rồi sao?" Văn Yển ngơ ra, không hiểu sao đối phương lại hỏi chuyện này.
"Hãy bảo Từ Dung ký với nghệ sĩ tên Lộ Văn Tinh."
Hắn ngơ ngác một hồi, băn khoăn tự hỏi có phải mình nghe nhầm rồi không.
"Cháu nói gì cơ?"
"Tôi bảo cậu Trần gửi cậu một chiếc máy trợ thính nhé?"
Văn Yển chẳng thèm cãi lại, hỏi lại y với giọng điệu không thể tin nỗi.
"Má ơi, anh Sếp Văn Tranh nhà mình biết quan tâm đến sự nghiệp của một đại diện từ bao giờ vậy?"
"Có cần tôi kể ông nội nghe tuần trước cậu đã mua một chiếc siêu xe cho một hotgirl không?"
"Ấy đừng mà cháu yêu! Cháu đừng hại chú chớ, chỉ ký một người thôi phải hông? Cháu cứ yên tâm, đảm bảo vừa ý cháu luôn.
Hở...! Phải vào họp hở? Rồi rồi tôi qua đây.
Cháu yêu này, giờ chú có việc rồi, mình dừng ở đây hén, khi nào rảnh mình hẹn ăn cơm."
Văn Yển vừa cúp mấy, đã báo ngay cho Kỷ Viện.
"Cậu Yển đấy à?"
"Chị dâu, em nói chị nghe, Văn Tranh có gì rồi!"
Kỷ Viện cũng ngơ, không hiểu con cả nhà mình có gì.
"Gì cơ?"
"Nó là lạ thế nào ấy!" Văn Yển bé xe ra to.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!