Edit: Pơ
Lộ Văn Tinh lên lịch với Lộ Tiểu Phỉ, cậu cũng xin đạo diễn nghỉ nửa ngày, bình thường đã thích cậu ở cái tính cần cù nên vừa nghe cậu xin ông đã cho phép, thậm chí còn hỏi thêm nửa ngày có đủ không.
Quay xong cảnh tối, cậu phi thẳng đến sân bay, về ngay thành phố B.
Hồi nhỏ, cứ mấy tháng sẽ có những người cha người mẹ lạc mất con cái tìm đến hỏi, dần dà mấy tháng đã thành nửa năm, rồi nửa năm lại thành một năm.
Đến tận cấp ba, suốt bốn năm liền mà chẳng thấy phụ huynh nào đến tìm con, nhưng cậu không cho rằng cha mẹ đã bỏ rơi mình.
Thế giới rộng lớn biết bao, nào dễ tìm người giữa biển người mênh mông này, họ chỉ chưa tìm được cậu thôi.
Hệt như cậu cũng chưa thể tìm lại họ.
Con người là một sinh vật mâu thuẫn, cậu sợ cốt truyện, sợ mình sẽ liên lụy bố mẹ nuôi, và cũng sợ rằng, biết đâu được mình sẽ trở thành nhân vật hi sinh.
Nhưng không hiểu vì sao, cậu lại chắc chắn sẽ có một ngày nào đó, mình sẽ được đoàn tụ với người ruột thịt.
E ngại cốt truyện thì có đấy, nhưng cậu cảm thấy cốt truyện không quyền lực đến thế, cuộc đời cậu không thể đơn giản chỉ với mấy dòng tòm tắt đó.
Từ khi gặp được Văn Tranh, cậu đã ý thức được điều này.
Văn Tranh là anh của Văn Dụ, đáng lẽ cậu nên tránh đi, nhưng ở lần chạm mặt đầu tiên đó, cậu lại thấy không cần phải vậy.
Cậu không biết gì về gia đình Văn Dụ, bởi tiểu thuyết chỉ tóm lược mấy câu, rằng thụ có người anh là một vị sếp sòng, chỉ cần ho một câu "Nay trời lạnh rồi," là có thể quyết định số phận của một công ty.
Nhưng tiểu thuyết là tiểu thuyết.
Thực tế không giống vậy, việc tạm giam Tương Chính Tần hay tống gã vào tù không hẳn là nhờ quyền thế, mà phải có bằng chứng đầy đủ xác thực và nghiêm cấm của pháp luật.
Như mới đây thôi, sự tình đang dần lệch khỏi cốt truyện, nhưng nội dung tiểu thuyết vẫn được đảm bảo.
Nghĩa là, cậu sẽ không bị ý thức tiểu thuyết điều khiển? Hiển nhiên, việc điều khiển chỉ là suy đoán khi cậu biết mình đã xuyên vào cuốn sách này.
Tạm thời chính cậu cũng không chắc được liệu ý thức tiểu thuyết có tồn tại hay không.
Từ thành phố E đến thành phố B phải bay mất một tiếng, lúc đến nơi thì đã mười một giờ đêm.
Lộ Tiểu Phỉ và Tạ Niên đã chờ sẵn ở sân bay, hỏi han cậu đóng phim có mệt không.
"Dạ không ạ." Cậu đáp có phần hí hửng.
"Đóng phim có nhiều cái hay lắm ạ, mọi người trong đoàn cũng rất quan tâm con."
Quả thật, cậu là người mới, thiếu kiến thức đóng phim, mọi người đều sẵn lòng chỉ bảo, cậu không có trợ lý, nhưng nhân viên rất có tâm.
Đầu xuân nên thành phố E còn khoác hơi lạnh, vì phim ở cảnh hè nên không thể mặc nhiều được, đạo diễn vừa hô cắt, nhân viên đã đưa áo khoác và nước ấm cho cậu.
Thú thật, vui hơn chỗ Mang Chanh Ent nhiều, không có Vương Mạn chỉ đông chỉ tây, không người chọc kháy, dù bản thân cậu không quan tâm những lời đó.
Nhưng ai mà chẳng muốn được sống thỏa mái.
"Tinh Tinh." Lộ Tiểu Phỉ không tỏ quá lo lắng, nhưng vẫn nhắc cho cậu phòng hờ.
"Nếu..."
"Con biết mà." Cậu đáp rất bình tĩnh.
"Mẹ yên tâm, con đảm bảo, dù không được con cũng không buồn đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!