Chương 25: Anh Em Gặp Lại

Edit: Pơ

Mặt Tương Chính Tần trắng bệch, lườm cậu trai không biết điều kia.

"Sếp, sếp Văn, không phải thế đâu ạ!" Gã không ngờ mình sẽ chạm mặt Văn Tranh ở tiệc nhà họ Hạ, càng không ngờ một kẻ cao ngạo như y sẽ để mắt chuyện tầm phào này.

"Đúng, đúng là tôi muốn hẹn cậu ta, nhưng cậu ta đồng ý rồi mà, nếu không sao phải nhận danh thiếp của tôi, giờ còn bày đặt kể khổ nữa." Gã vội chữa cháy, chỉ sợ mọi người không tin.

"Cậu ta còn chẳng có thư mời, sao lại được dự một bữa tiệc sang trọng thế này? Chắc ké chân ai rồi, không biết vào đây có ý đồ gì?"

"Không." Cậu chàng đứng phắt dậy.

"Tôi có người bạn là phục vụ ở đây, nhưng tối đó cậu ấy bảo mình không khỏe, nên tôi đến thay."

"Cậu ấy còn bảo, sẽ có đạo diễn và nhà đầu tư đến dự, coi chừng bị họ nhắm, tôi nhất thời ngu muội, còn tin Tương Chính Tần sẽ cho mình cơ hội thử vai."

Trông hai người sắp sửa cãi lộn, Hạ Tông Khải chau mày hỏi.

"Cậu thay ai đến?"

"Tôi tên Trì Hoa, đến thay bạn tôi là Trần Tiểu Ngô.

Nếu không tin các vị thử gọi điện thoại, lời tôi nói là thật, nếu có nửa phần dối trá, cả đời này tôi mãi là người tầm thường."

"Xì, cậu vốn đã tầm thường rồi, còn tưởng mình sẽ được lên màn ảnh lớn chắc?"

Nghe gã chọc kháy, cậu chàng thẹn đỏ mặt, nhìn Văn Tranh vừa nói đỡ cho mình, cậu biết chẳng phải y có ý giúp mình, chỉ là thấy ghét Tương Chính Tần thôi.

Chợt có người xen vào.

"Có khi cậu ấy nói thật đấy, Tương Chính Tần từng quấy rối mấy nghệ sĩ nhỏ rồi.

Trước đó còn có một nghệ sĩ bị gã quấy rối, ngôn từ bất lực bèn bạo lực lên ngôi."

Chẳng rõ ai cười trước, lại kéo mấy người cười theo.

"Tôi cũng có nghe chuyện này, hóa ra người bị đánh đó là Tương Chính Tần hở?"

"Ừ, nghe bảo phải vào viện khâu mấy mũi đấy."

Họ nhìn sang trán gã, thấy vết sẹo còn chưa mờ đó.

"Ha ha ha ha, bạn tôi có kể chuyện cười, có thằng muốn ngủ với nghệ sĩ, nhưng không được, còn bị đập cho bể đầu."

"Giờ mà vẫn có thằng chơi trò cưỡng ép à? Con nhà giàu còn không dám giở trò đồi bại, trông Tương Chính Tần lấm la lấm lét như chó thế kia mà cũng thích trò này."

"Hai bên tình nguyện không nói, nhưng nếu không thì có khác gì cưỡng h**p đâu?"

"Tương Chính Tần là đạo diễn à? Sao tôi chưa nghe bao giờ?"

"Tôi cũng chưa, chỉ là một tên tầm thường thôi, tưởng quay được mấy cái video là thành đạo diễn chắc?"

Mặt Tương Chính Tần trắng bệch, Hạ Tông Khải chau mày hỏi tiếp.

"Anh có thư mời không?"

Quả là họ có mời mấy nghệ sĩ xinh trai đẹp gái đến cho vui tai vui mắt, còn tiếp chuyện thế nào, ké chân ra sao là chuyện của họ, nhưng Tương Chính Tần thì có cái thá gì để mời?

"Tôi dự thay đạo diễn Trần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!