Chương 22: Ưu Đãi Từ Đoàn Phim

Edit: Pơ

Mỗi dịp mùng một, dân B sẽ đến nhà họ hàng chúc tết.

Sáng sớm chưa đến bảy giờ rưỡi, Lộ Văn Tinh đã thức giấc trong tiếng gáy inh ỏi của chiếc đồng hồ, tuy còn ngái ngủ, cơ thể cậu vẫn tự mình rời giường như một thói quen.

Sau khi bịt mồm con gà, cậu nghe Tạ Trình Phỉ tìm đến cửa phòng mình, liền biết c* cậu cũng bị thứ âm thanh khủng khiếp này hành hạ.

"Em sợ nó rồi đấy."

Cậu chàng dụi mắt, hờn dỗi bảo.

"Được nghỉ rồi, khi nào dậy được thì em dậy."

Quý bà Lộ đang thư mình trong phòng ăn, lại nghe tiếng cửa mở là biết bọn trẻ đến, liền cất tiếng gọi.

"Hai đứa chờ mười phút nữa là có bữa sáng nhé."

Hai em liếc nhìn nhau, rồi bắt đầu cuộc chiến giành phòng vệ sinh, người kéo kẻ rị, chen lấn vào trong.

Mười phút sau.

Khi ai nấy đều chỉnh tề vào bàn, quý bà Lộ tuyên bố.

"Ăn sáng thôi."

Tạ Niên múc mỗi người một bát súp đậu phộng, Lộ Tiểu Phỉ thì chia đều bánh quẩy và bánh ráng vừng.

"Trong nồi còn bánh bao súp đấy."

"Lát nữa ngài Tạ ở nhà tiếp khách, còn hai đứa theo mẹ chúc tết họ hàng."

"Đã rõ, thưa quý bà Lộ."

"Đã rõ, thưa quý bà Lộ."

Tạ Trình Phỉ huých tay Lộ Văn Tinh, thì cậu mới sực ra, buông bát xuống, đáp lời.

"Đã rõ, thưa quý bà Lộ."

Thành phố B có nhiều người tha hương kiếm sống, chỉ về thăm nhà lúc dịp tết, nên đa số dân ở đây đều là người già.

Đến năm mới, bầu không khí mới rộn rã hẳn lên.

"Ai nghĩ Lộ Tiểu Phi có phước thế chứ, được thằng chồng vô dụng ngỡ là khổ, lại có thằng con nhặt làm sao lớn."

"Thật, trước kia còn nghèo nát ở nhà dột, nay lại được một căn ngon lành rồi, đúng là khéo nuôi con mà."

"Thằng đó được Tạ Niên tìm thấy trên sông, năm đó chừng sáu tuổi, mới đầu thì trông ngu ngơ gì đâu, chẳng biết chào thưa ai.

Có người khuyên bả đưa nó cho viện mồ côi, kẻo lại rước khổ.

Nhưng cái tánh tốt bụng ấy, thấy thương quá bèn nhận nuôi."

"Vậy hả? Tôi lại nghe nó nằng nặc đòi ở.

Hồi xưa Lộ Tiểu Phỉ đổ bệnh nhập việc, Tạ Niên phải chạy tới chạy lui chăm sóc, đến khi nhận nuôi thằng nhóc ấy, ổng không dẫn Tạ Trình Phỉ theo nữa.

"Con nuôi đâu mà con nuôi, rõ là con ở."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!