Edit: Pơ
Tại một văn phòng.
Văn Tranh ngồi dựa lưng ghế, hơi cúi đầu đọc bản báo cáo cuối năm của bên quản lý.
Cuối năm luôn xảy ra đủ thứ chuyện, chỉ công tác ở thành phố G có hai tuần mà giấy tờ đã chất thành đống.
-
--Cộp, cộp.
Có người gõ lên cửa kính, nhưng y vẫn không buồn ngẩng đầu.
"Mời vào."
Tức khắc, cô thư ký đã xuất hiện với bộ điểm trang đẹp đẽ và cử chỉ đúng mực.
"Thưa sếp, họ Trần đã tới, hiện đang chờ ở phòng khách ạ."
"Ừm, tôi qua đây."
Đánh dấu lại rồi khép tập giấy, y đứng lên bước đến phòng khách.
Cách đó vài ngày, anh bạn Hứa Nguy Nghiêu của y có gọi sang, báo rằng.
"Em tớ chẳng tra được gì ở cậu ta cả.
Một là vì chỗ đứng lớn, hai là không có dính dáng đến chuyện Tinh Tinh."
Tay y siết chặt điện thoại.
"Tớ lại thấy cậu ta..."
"Trông chẳng tốt lành gì?" Hứa Nguy Nghiêu tiếp phần còn lại.
"Nhưng cậu ta thực sự bình thường, thậm chí tớ còn điều tra những người thân thiết với cậu ta nữa, thêm cả bọn trẻ ở khu biệt thự mà tụi mình từng ở kia, chỉ thấy cậu ta kiêu ngạo, nóng tính, nhưng vẫn đường hoàng, không có gì khác cả."
Y lại càng muốn thốt, lạ nhất là chỗ bình thường ấy.
"Mới đây cậu ta có về thăm nhà, nghe lời và nịnh nọt đến quái gỡ."
"Cậu nhạy cảm quá chăng? Bình thường, khi đến một nơi xa lạ, bọn trẻ đều có xu hướng nịnh nọt người ở đó.
Như thằng cháu mới lên hai tuổi của tớ này, lúc nào cũng tỏ đáng yêu để xin kẹo hoặc mua đồ chơi." Bạn y chêm thêm.
"Với lại, cái năm mà Tinh Tinh gặp chuyện, Văn Dụ còn bẳng tuổi cậu nhóc đấy.
Mới năm, sáu tuổi thì làm gì được chứ?"
Vì biết chuyện này luôn dằn vặt ông bạn mình, lúc nào Hứa Nguy Nghiêu cũng tận lực giúp đỡ y.
"Đúng là tớ không tra được gì, nhưng cậu biết không?" Anh thoáng dừng, rồi tiếp.
"Tớ lại phát hiện một chuyện rất đáng ngẫm đấy."
...
"Sếp Văn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!