"Hủy hợp đồng đi."
Edit: Pơ
"Lộ Văn Tinh mạnh nỗi gì?"
"Cậu ta điển trai thế kia, đứng gần nhau, sẽ bị lu mờ thôi."
Trình Viễn tặc lưỡi.
"Điển trai đấy, nhưng phế thế kia, lo làm gì, với lại người ta tuyển khách mời cho chương trình truyền hình mà, có phải tuyển tú đâu."
"Lỡ đâu..."
Gã cắt ngang.
"Tuần trước chị Mạn bảo Lộ Văn Tinh tiếp đãi đạo diễn Tương, nào ngờ, không chịu thì thôi, còn đập đầu người ta, bộ cậu nghĩ chị Mạn sẽ tha cho cậu ta dễ vậy sao?"
Nghe thế, mắt cậu sao kia sáng bừng lên.
"Thế, thế chị Mạn xử cậu ta thế nào?"
"Thì hợp đồng quảng cáo tạp chí bị giành lại chứ sao, mà lần phỏng vấn cho chương trình truyền hình này chắc cũng không được tham gia."
"Vậy ư?"
Nếu vậy thì đúng là chuyện mừng ngoài ý muốn.
Cậu ta khẽ nhếch miệng, cũng hùa theo.
"Tuyến mười tám mà bày đặt chê đạo diễn phân vai, bộ muốn tiếp tổng đạo diễn chắc?"
"Đạo diễn phân vai có bao nhiêu quyền lợi đâu, chỉ cho được mấy vai nhỏ, mà ai đó nghĩ mình cao quý quá, nên chê ấy mà, chắc..."
-
--Rầm
Đột nhiên cửa mở toang, vang một tiếng ầm.
Thấy Lộ Văn Tinh đứng trước cửa phòng, cậu sao kia bị dọa cho xanh mặt, liền vội cúi đầu, không dám nhìn mặt đối phương.
Nhưng Trình Viễn thì không thấp thỏm như thế, trước giờ gã đã không hợp với Lộ Văn Tinh rồi, nên cũng chẳng sợ cậu nghe thấy, cứ nói tiếp.
"... có người chống lưng rồi."
Mắt thấy đôi giày bóng đá của Lộ Văn Tinh, gã lại mỉa.
"Giày này chắc mười nghìn nhỉ."
Nhưng Lộ Văn Tinh chẳng thèm liếc đến gã, đến chỗ trống ngồi xuống chiếc ghế đối diện hai người.
Cậu thong dong dựa lưng ra ghế, duỗi cặp chân dài về phía trước, trông bộ thiếu sức sống vô cùng.
Ngay khi Trình Viễn tưởng chừng cậu sẽ không đáp lại, đã nghe đối phương cất tiếng.
"Thất vọng à?"
Lời không đầu không đuôi khiến gã ngơ ngác bật thốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!