Chương 8: (Vô Đề)

Cái tát này vang lên rất rõ, Tạ Thu cũng bị đánh thức.

Đâu có con muỗi nào, rõ ràng cậu đã đánh vào tay của Hạ Ti Yến.

Tạ Thu ngẩng mặt lên, nắm lấy bàn tay đó kiểm tra.

Trên mu bàn tay trắng bệch hằn lên vài vết ngón tay màu đỏ, trông vô cùng chói mắt.

"Xin lỗi ngài Hạ, em ngủ mê man, không cố ý đánh anh đâu." Tạ Thu lập tức xin lỗi, theo bản năng giơ tay người đàn ông lên, đặt bên miệng và nhẹ nhàng thổi hơi.

Hơi thở ấm áp phả lên da, nốt ruồi nhỏ chính giữa môi trên như có như không chạm vào mu bàn tay, mềm mại và ẩm ướt.

Tạ Thu nhận thấy bàn tay mình đang nắm khẽ nhúc nhích, các ngón tay co lại và giữ lấy mu bàn tay của cậu.

Nhưng cậu không hề giật mình, dù sao những cử động nhỏ này chỉ là phản xạ bản năng của cơ thể dưới sự k*ch th*ch từ bên ngoài, không liên quan đến việc bệnh nhân có ý thức hay không.

Tạ Thu cẩn thận đặt tay người đàn ông trở lại giường: "Thôi nào, thổi thổi là hết đau rồi."

Cứ như thể người nằm trên giường bệnh không phải là một người thực vật vô tri, mà là một đứa trẻ cần được dỗ dành bằng lời nói dịu dàng.

Tạ Thu vươn vai, đứng dậy: "Ngủ ngon, ngài Hạ, ngày mai em lại đến thăm anh nhé."

Cậu lại tiện tay chỉnh lại góc chăn, rồi mới quay người về phòng mình.

Khi Tạ Thu rời đi, phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Người đàn ông nằm trên giường bệnh nhắm chặt mắt, bàn tay đặt bên cạnh cố gắng lật úp lại.

Đáng tiếc rất nhanh đã kiệt sức, trở lại trạng thái chết lặng.

**

Tạ Thu cứ thế chạy đi chạy lại giữa trường học và biệt thự của nhà họ Hạ mỗi ngày, cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng cái đã đến thứ Sáu.

Sáng sớm sau khi thức dậy, cậu theo thông lệ chào hỏi Hạ Ti Yến, sau đó đeo balo đến trường.

Kết thúc tiết học chuyên ngành buổi sáng, khi cậu đang thu dọn sách vở, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ gọi tên mình: "Tạ Thu!"

Mạnh Tử Diệp nhìn ra cửa, thấy đối phương có vẻ mặt không hề thân thiện, có chút lo lắng: "Tiểu Thu Thu, không phải lại đến tìm mày gây chuyện đấy chứ?"

Tạ Thu ngước mắt lên: "Tao không biết."

Cô gái mặc đồ hiệu, trang điểm tinh xảo xinh đẹp, đi giày cao gót "đùng đùng" bước tới: "Cậu là Tạ Thu đúng không?"

"Tôi là Tạ Thu." Tạ Thu dựa lưng vào ghế, "Cô là?"

"Tôi là Tống Tuyết Oánh." Tống Tuyết Oánh ngẩng cằm, "Cũng là vị hôn thê của Hạ Cảnh Thần."

Tạ Thu khẽ nhướng mày, nhớ ra hình như có chuyện này.

Nhà họ Hạ dù sao cũng là gia tộc lớn, việc chọn liên hôn là quá bình thường, chỉ là Hạ Nhị Thiếu chưa đến tuổi kết hôn, nên chuyện này tạm thời chưa được đưa vào chương trình nghị sự.

Cậu nhớ cái cô Tống tiểu thư này sau này còn sẽ gây ra mâu thuẫn giữa nhân vật công chính và thụ chính.

Đương nhiên cuối cùng hai người lại hòa hợp, những người như họ chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp đôi nhỏ mà thôi.

"Tống tiểu thư." Tạ Thu lịch sự hỏi, "Xin hỏi cô tìm tôi có việc gì không?"

Tống Tuyết Oánh nhìn cậu từ trên cao xuống: "Tôi đến tìm cậu vì chuyện gì, trong lòng cậu nên tự hiểu rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!