Chương 78: Ngoại truyện: Tiểu trợ lý Thu Thu

Một buổi sáng nọ, Hạ Ti Yến tỉnh dậy, phát hiện trong lòng mình trống rỗng.

Anh mở mắt ra, đưa tay sờ hơi ấm bên cạnh, nhưng chỉ chạm vào bộ đồ ngủ mềm mại.

Anh vén chăn lên, thấy bộ đồ Tạ Thu nằm thẳng trên giường, bên trong phồng lên một cục nhỏ.

Đang lúc Hạ Ti Yến cảm thấy khó hiểu, cục phồng trong bộ đồ ngủ động đậy.

Vài giây sau, Tạ Thu khó khăn thò đầu ra.

Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Thu kêu lên: "Anh xã! Sao anh biến thành người khổng lồ rồi?"

Hạ Ti Yến im lặng vài giây, vươn một ngón tay, cẩn thận chọc vào má cậu.

Tạ Thu theo bản năng ôm lấy ngón tay đó, mặt đầy vẻ ngơ ngác: "Khoan đã… hình như em chưa tỉnh ngủ?"

Hạ Ti Yến trầm giọng đáp: "Bé yêu, không phải anh biến thành người khổng lồ, mà là em biến nhỏ rồi."

Tạ Thu: "?"

Một phút sau, cậu đành phải chấp nhận sự thật khó tin này, cậu thật sự biến thành một món đồ lưu niệm tí hon.

"Đều tại anh." Tạ Thu tức giận đến mức mặt phồng lên như bánh bao, giọng điệu đầy tủi thân, "Nếu không phải anh nói muốn treo em lên thắt lưng, sao em lại biến thành thế này…"

"Đều tại anh, đều là lỗi của anh." Hạ Ti Yến nghiêm túc cam đoan, "Bé yêu, anh xã nhất định sẽ tìm được cách giúp em biến trở lại."

Vì bị biến nhỏ, Tạ Thu không có quần áo phù hợp để mặc, đành phải lấy khăn tay của Hạ Ti Yến quấn quanh người tạm thời làm khăn tắm.

Rất nhanh, Hạ Ti Yến đã cho người gửi đến mấy bộ quần áo búp bê để mặc.

Những bộ quần áo này cắt may tinh xảo, không khác gì quần áo người bình thường mặc, chỉ là kích cỡ rất nhỏ.

Tạ Thu đứng trên bàn, để Hạ Ti Yến giúp cậu mặc quần áo.

Cậu chọn một bộ sơ mi trắng mini và quần tây trắng, còn kèm theo một chiếc cà vạt nhỏ.

Hạ Ti Yến chưa bao giờ thấy Tạ Thu ngoan ngoãn duỗi tay duỗi chân như vậy, anh cuối cùng cũng hiểu được niềm vui của các cô gái khi trang điểm cho búp bê là ở đâu.

Tạ Thu vốn đã có khuôn mặt tinh xảo, sau khi biến nhỏ theo tỷ lệ, cậu thực sự trở thành một búp bê BJD hình người, lại còn là loại trông đắt nhất.

Mặc quần áo xong, cậu trèo lên lòng bàn tay Hạ Ti Yến: "Anh xã, em đói."

Bàn tay người đàn ông vừa rộng vừa lớn, cậu nằm ngủ trên đó cũng không thành vấn đề.

Hạ Ti Yến cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu cậu: "Được, chúng ta đi ăn thôi."

Tuy nhiên, thức ăn bình thường quá lớn đối với Tạ Thu lúc này, một lát bánh mì nướng cũng có thể làm chăn đắp cho cậu.

Hạ Ti Yến cẩn thận cắt tất cả thức ăn thành miếng nhỏ xíu, đổ sữa vào nắp cốc, cắm ống hút mảnh đã được cắt ngắn.

Tạ Thu khoanh chân ngồi trên bàn ăn sáng, ăn xong xoa bụng: "Anh xã, anh đừng nói, biến nhỏ đúng là tiết kiệm tiền thật đấy."

Hạ Ti Yến rút một tờ giấy giúp cậu lau miệng, cười khẽ: "Bé thật đáng yêu."

Dù đối mặt với hoàn cảnh nào, Tạ Thu luôn có thể giữ thái độ lạc quan.

Sợ món đồ lưu niệm nhỏ bé ở nhà một mình xảy ra chuyện gì, Hạ Ti Yến đã đưa cậu đến công ty.

Vừa bước vào cửa văn phòng, Tạ Thu đã chui ra khỏi lòng anh: "Ngột ngạt chết em mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!