Sau khi kết thúc chuyến du lịch lâu đài, về đến nhà, Hạ Ti Yến lập tức lên kế hoạch đi đăng ký kết hôn trước.
Kể từ sau khi con trai cả xảy ra chuyện, Tô Uyển Dung trở nên có chút mê tín, nên đã đặc biệt tìm một đại sư xem ngày tốt, bảo bọn họ đi đăng ký vào ngày đó, để đảm bảo hai người có thể bên nhau đến bạc đầu, hạnh phúc mỹ mãn.
Hạ Ti Yến không tin những điều này, nhưng Tạ Thu và Tô Uyển Dung lại đứng chung chiến tuyến, anh đành phải thỏa hiệp.
Nhân tối hôm đó, anh cũng chuẩn bị trước một số việc.
Tối hôm đó, Tạ Thu đang nằm trên sô pha đọc sách, nghe thấy tiếng động ở cửa, ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong: "Anh về rồi à."
"Ừm, về rồi." Hạ Ti Yến đi đến trước mặt cậu, đưa tập tài liệu dày cộp trong tay cho cậu, "Bé yêu, ký tên đi."
"Đây là cái gì?" Tạ Thu đặt cuốn sách xuống, hỏi với giọng trêu đùa, "Chẳng lẽ là thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân?"
Hạ Ti Yến giơ tay nới lỏng cà vạt: "Em xem rồi sẽ biết."
Tạ Thu nhận lấy túi tài liệu, mở ra nhìn một cái: "Đây là…"
Hạ Ti Yến trả lời: "Thỏa thuận tặng cho tiền hôn nhân."
Tạ Thu sững người vài giây, vội vàng đứng dậy: "Hạ Ti Yến, anh không cần làm vậy đâu."
Cậu biết Hạ Ti Yến sẽ không ký thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân với cậu, nhưng bản thỏa thuận tặng cho này, có nghĩa là Hạ Ti Yến muốn tặng cả khối tài sản tiền hôn nhân khổng lồ của mình cho cậu.
Hạ Ti Yến quỳ một gối xuống, tầm mắt ngang bằng với cậu: "Anh muốn làm như vậy."
Tạ Thu mím môi: "Nhưng mà…"
Hạ Ti Yến nắm lấy tay cậu: "Anh đã nói rồi, của anh là của em."
Tạ Thu nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đó, khẽ hỏi: "Anh, không sợ nếu có ngày em ly hôn với anh, sẽ chia đi một nửa gia sản của anh sao?"
Hạ Ti Yến cười một tiếng: "Vậy em sẽ ly hôn với anh à?"
Giọng điệu của người đàn ông vô cùng bình tĩnh, nhưng Tạ Thu lại cảm thấy đề tài này nguy hiểm một cách khó hiểu, lắc đầu: "Không đâu, em sẽ không ly hôn với anh."
"Vậy thì đúng rồi." Hạ Ti Yến hôn lên mu bàn tay cậu, "Ký tên đi, ngoan."
Là một sinh viên ngành luật, Tạ Thu nghiêm túc đọc kỹ tài liệu với thái độ cẩn trọng, cuối cùng trịnh trọng ký tên mình lên đó.
Hạ Ti Yến thu hồi tài liệu, đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
Tạ Thu ngồi trên sô pha, càng nghĩ càng thấy vui vẻ: "Giờ thì em thực sự thành người giàu rồi."
Hạ Ti Yến cúi người ôm cậu lên: "Giờ thì em không thể không hùa theo anh xã của em, cùng nhau thông đồng làm bậy rồi."
Hai ngày sau, cuối cùng cũng đến ngày lành tháng tốt mà đại sư đã chọn.
Sáng sớm, Tạ Thu bị đánh thức bằng một nụ hôn trong giấc ngủ.
Hạ Ti Yến chạm trán vào trán cậu, khẽ gọi: "Bé yêu, dậy thôi."
"Ừm…" Mắt Tạ Thu nửa mở nửa nhắm, giọng nói mang theo sự khàn khàn mềm mại đặc trưng của buổi sáng, "Mấy giờ rồi?"
Hạ Ti Yến trả lời: "Bảy giờ rưỡi."
"Sớm vậy sao…" Tạ Thu làm nũng không chịu dậy, "Em muốn ngủ thêm chút nữa."
Hôm nay là ngày trọng đại mà Hạ Ti Yến mong chờ bấy lâu, anh chẳng hề mềm lòng chút nào, trực tiếp lôi người từ trong chăn ra: "Đi đăng ký trước, đăng ký xong rồi về ngủ bù."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!