Chương 7: (Vô Đề)

Tạ Thu tưởng là mình đã mát

-xa sai cách, lòng bàn tay rời khỏi làn da trơn nhẵn, đứng thẳng dậy: "Anh cứ làm đi, dù sao tôi cũng không phải chuyên nghiệp."

Để có được cơ bắp như thế này rất khó, giờ Hạ Ti Yến nằm trên giường, quá trình teo cơ có thể làm chậm đến đâu thì làm chậm đến đó, cậu vẫn không nên tham gia cho vui nữa.

"Vâng, để tôi làm!" Lý Vĩ tiếp nhận công việc, "Ngài muốn học lúc nào thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào."

Tạ Thu gật đầu: "Được."

"Tất nhiên ngài đừng hiểu lầm, tôi tuyệt đối không phải muốn lười biếng, giảm bớt công việc của mình đâu!" Lý Vĩ không biết nghĩ đến điều gì đó, lại vội vàng giải thích, "Tôi chỉ cảm thấy dù sao ngài cũng đã kết hôn với Đại thiếu gia rồi, bình thường tiếp xúc nhiều hơn một chút, có lợi cho việc bồi đắp tình cảm."

"Tôi biết." Tạ Thu cười đáp, "Anh yên tâm, lát nữa anh đi rồi, tôi sẽ bồi đắp tình cảm thật tốt với ngài Hạ."

Lý Vĩ liên tục đáp: "Vâng vâng vâng…"

Sau khi kết thúc mát

-xa hàng ngày, Lý Vĩ tạm thời rời khỏi phòng.

Tạ Thu thành thạo kéo chiếc ghế bên cạnh đến giường, giọng điệu giống như đang chào hỏi một người bạn cũ: "Ngài Hạ, buổi tối tốt lành, hôm nay anh thế nào rồi?"

Không đợi được hồi đáp, cậu lại tự hỏi tự trả lời: "Hôm nay em cũng có một ngày khá thú vị."

Tạ Thu kể lại chuyện gặp fan cuồng nhỏ của Hạ Cảnh Thần ở căng tin ban ngày như một câu chuyện, kể đến cuối cùng chính cậu cũng bật cười: "Trước đây đọc tiểu thuyết thấy mấy đoạn này em cứ thấy giả giả sao ấy, có thật là có người nói chuyện như thế không? Không ngờ hôm nay lại gặp phải."

Nhưng nghĩ đến việc nguyên chủ có thể cũng đã làm nhiều điều tương tự, cậu lại có chút không cười nổi.

"À, sách em mua về rồi." Tạ Thu đứng dậy, "Chờ một chút, em đi lấy."

Một lát sau, cậu ôm vài cuốn sách đi về phía giường.

"Ngài Hạ, em đọc truyện cổ tích trước khi ngủ cho anh nghe nhé." Tạ Thu ngồi lại ghế, khẽ nói, "Hồi nhỏ em lớn lên trong cô nhi viện, có một chị lớn hơn em một chút, rất thích kể chuyện trước khi ngủ cho em nghe, chỉ là…"

Chỉ là người chị đó cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, cũng không chờ được cái kết đẹp như trong truyện cổ tích.

Nhưng cậu vẫn chọn tin vào truyện cổ tích, thế giới này đã đủ thực tế rồi, cậu muốn giữ lại một góc nhỏ trong tim, chứa đầy những câu chuyện cổ tích lãng mạn.

Cậu tin rằng Quái vật sẽ được Người đẹp giải cứu, tin rằng Công chúa ngủ trong rừng sẽ được đánh thức bằng nụ hôn của tình yêu đích thực của Hoàng tử đẹp trai, tin rằng kết thúc của Nàng tiên cá không phải là tan biến thành bọt biển, mà là trở thành một linh hồn thánh thiện và dũng cảm bay đến thiên đường.

Tạ Thu mở trang đầu của cuốn truyện cổ tích, bắt đầu nhỏ nhẹ đọc.

"Ở nơi xa của biển cả, nước xanh lam đến lạ, tựa như cánh hoa ngô đồng đẹp nhất, cùng lúc đó trong vắt như pha lê sáng nhất…"

Giọng Tạ Thu trong trẻo dễ nghe, cố ý hạ thấp, như suối chảy róc rách trong phòng.

Không phải cậu đang đọc diễn cảm, mà là dùng một giọng điệu để làm cho người khác cảm thấy thoải mái nhất, từ tốn êm tai kể lại câu chuyện Nàng tiên cá.

Trong tiếng kể chuyện dịu dàng, người đàn ông nằm trên giường bệnh vẫn không nhúc nhích, nhưng biểu cảm dường như đã trở nên yên bình và tĩnh lặng hơn từ lúc nào chẳng hay.

"…Thế là nàng cùng với những đứa trẻ không khí khác, cưỡi trên những đám mây màu hồng, bay lên trời cao."

Tạ Thu dừng lại: "Anh thấy không, Nàng tiên cá cuối cùng đã lên thiên đường."

Mặc dù khi Nàng tiên cá ném con dao xuống sóng biển, hy sinh chính bản thân mình, đã chuẩn bị tinh thần cho việc thân thể tan thành bọt biển.

Ngay lúc Tạ Thu chuẩn bị đọc đoạn cuối cùng, cửa phòng bị người ta đẩy mở từ bên ngoài.

"Cậu—" Hạ Cảnh Thần nhìn thấy cậu, không khỏi nhíu mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!