Chương 6: (Vô Đề)

Tạ Thu lại hít sâu một hơi, tự ra lệnh cho bản thân phải bình tĩnh lại.

Kết quả vừa quay người lại, liếc thấy độ cong kinh người kia, nhiệt độ trên gương mặt khó khăn lắm mới giảm xuống lại âm ỉ tăng lên.

Thật đáng sợ, sao lại có thứ đáng sợ như vậy?

Tạ Thu vội vàng ngoảnh mặt đi, giơ hai tay lên che mặt, cố gắng hạ nhiệt cho bản thân.

Không sao, không sao cả, chỉ là phản ứng sinh lý bình thường của người thực vật mà thôi.

Ít nhất… ít nhất thì điều đó cho thấy cơ thể của Hạ Ti Yến rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì!

Tạ Thu bắt đầu tự thôi miên bản thân, đương nhiên cũng bỏ qua những thay đổi nhỏ trên người người đàn ông đang nằm trên giường bệnh.

Tần suất nhấp nhô của lồng ngực tái nhợt rõ ràng hơn bình thường một chút, đầu ngón tay hơi cuộn tròn lún sâu vào ga trải giường, có vẻ như đang cố nắm lấy thứ gì đó, nhưng rất nhanh lại vô lực buông lỏng ra.

Một lúc sau, Tạ Thu dò xét nhìn về phía giường bệnh, rồi lặng lẽ cúi đầu mở điện thoại.

Kết quả tìm kiếm lần này cho thấy, trong tình huống này chỉ có thể mặc kệ.

Bởi vì chức năng cơ thể của người thực vật chưa hoàn toàn phục hồi, không có ý thức nên khả năng cao là không thể tự giải tỏa một cách bình thường được.

Tạ Thu cất điện thoại: "Xem ra chỉ có thể chờ mà thôi."

Nhưng dù người thực vật có chức năng bình thường, cậu cũng không thể…

Tạ Thu đưa tay che mặt: "Stop!"

Vì lo lắng Hạ Ti Yến nằm tr*n tr**ng sẽ bị lạnh, cậu chỉ có thể nhắm mắt bước đến gần giường bệnh, kéo cái chăn đã bị vén ra đắp lại lên người đang nằm trên giường kia.

Cơ thể người đàn ông được che lại, mặc dù chăn vẫn phồng lên, nhưng dù sao cũng tốt hơn là cứ lồ lộ ra trước mắt.

Tạ Thu cuối cùng cũng có thể nhìn thẳng vào đối phương, nhỏ giọng xin lỗi: "Ngài Hạ, xin lỗi, em thực sự không cố ý."

Mặc dù người đàn ông đang chìm vào giấc ngủ sâu, khuôn mặt điển trai gầy gò vẫn toát ra vẻ lạnh lùng cấm dục.

Nếu Hạ Ti Yến tỉnh lại vào lúc này, chắc chắn sẽ không chút thương tiếc ném cậu ra ngoài.

Tạ Thu đột nhiên có chút tò mò, Hạ Ti Yến bình thường trông sẽ như thế nào nhỉ?

Cậu lại lấy điện thoại ra, mở ô tìm kiếm và nhập ba chữ "Hạ Ti Yến".

Điều đầu tiên hiện ra là Bách khoa toàn thư Baidu của Hạ Ti Yến, anh ấy có một mục từ đầy đủ, ghi chép thông tin cơ bản và một loạt các danh hiệu vinh dự, Tạ Thu chỉ quan tâm đến ngày tháng năm sinh.

Hóa ra Hạ Ti Yến năm nay mới hai mươi tám tuổi, chỉ lớn hơn cậu có bảy tuổi.

Tạ Thu tiếp tục lướt xuống, điều bất ngờ là trên mạng có rất ít hình ảnh và video về Hạ Ti Yến.

Rất nhanh, ánh mắt của cậu bị một đoạn video ngắn thu hút.

Bối cảnh video có vẻ là một hội nghị tài chính nào đó, Hạ Ti Yến ngồi ở hàng ghế đầu, nhiếp ảnh gia chụp từ bên trái qua, anh ấy dường như cảm nhận được, nghiêng đầu nhìn về phía ống kính.

Ánh mắt đó đầy áp lực, xuyên qua màn hình, tim Tạ Thu không thể kiểm soát mà đập mạnh một cái.

Hạ Ti Yến sở hữu một đôi mắt đen sâu thẳm, hàng mi dày tự nhiên tạo hiệu ứng sâu hơn, ngũ quan sắc nét, đẹp trai hơn và cũng khó gần hơn cậu tưởng tượng.

Là người thuộc tầng lớp thống trị bẩm sinh, tự mang khí chất uy h**p, bề trên.

Khoảnh khắc này, Tạ Thu cuối cùng cũng hiểu tại sao tác giả nhất định phải để Hạ Ti Yến trở thành người thực vật, nằm đến tận khi kết thúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!