Chuyện có việc khẩn cấp quan trọng, Tạ Thu đành phải đồng ý trước.
Sau khi cúp điện thoại, cậu đóng cửa phòng thay đồ lại, chợt nhớ ra trong bếp vẫn còn một người khác.
Tạ Thu nhanh chóng đi ra khỏi phòng ngủ, chạy đến nhà bếp: "Chú Khổng, anh trai cháu sắp qua đây, chú có thể làm ơn về trước được không ạ?"
"Tất nhiên rồi." Khổng Chính nhanh nhẹn tháo tạp dề trên người xuống, "Món ăn đã nấu xong hết rồi, canh trong nồi đất, sợ nguội nên chưa múc ra."
"Vâng, cháu biết rồi ạ." Tạ Thu đáp lời, "Chú vất vả rồi."
Khổng Chính cười nói: "Ngài không cần khách sáo, đây là công việc của tôi."
Chú đầu bếp rời đi, Tạ Thu đóng cửa bếp lại, ngăn mùi thức ăn lan ra, chợt nhớ ra điều gì đó, chạy vào phòng vệ sinh.
Trên kệ phía trên bồn rửa mặt bày biện hai bộ bàn chải và cốc đánh răng, màu xanh lam và màu đen trông rất hợp nhau.
Khóe môi Tạ Thu khẽ cong, ra tay cất một bộ vào tủ.
Vừa đóng cửa tủ, chuông cửa đã vang lên.
Tạ Thu hít sâu một hơi, đi đến sau cánh cửa, mở cửa: "Anh, anh đến rồi."
Hàn Bách Ngôn mỉm cười: "Nhạc Nhạc."
Tạ Thu đỡ lấy túi lớn túi bé trên tay anh: "Anh đến thì đến thôi, sao còn mang nhiều đồ thế này?"
"Hôm nay là ngày đầu tiên em chuyển đến nhà mới, anh không thể đến tay không được." Hàn Bách Ngôn bước vào cửa, ánh mắt dừng lại trên sàn nhà, "Nhạc Nhạc, em còn chuẩn bị cả dép đi trong nhà cho anh nữa à?"
Tim Tạ Thu đập thịch một cái, nói dối theo tình huống: "Đúng vậy, dép này là em đặc biệt mua cho anh đấy."
May mà Hàn Bách Ngôn không mở tủ giày ra, đổi dép xong liền đi vào phòng khách.
Tạ Thu đặt đồ lên bàn trà, thầm cầu nguyện anh ấy đừng phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường.
Hàn Bách Ngôn nhìn xung quanh một vòng: "Nhạc Nhạc, đồ dùng hàng ngày của em mua gần đủ chưa?"
"Mua đủ cả rồi." Tạ Thu bịa chuyện, "Thực ra hôm qua em đã chuyển nhà rồi, đồ đạc cũng mua đủ dần dần rồi."
"Thảo nào." Hàn Bách Ngôn quay người lại, "Em cũng không nói sớm với anh, anh còn có thể qua giúp em một tay."
"Anh, em biết thường ngày anh rất bận rộn." Tạ Thu mỉm cười, "Mấy chuyện này là việc nhỏ, em tự làm được."
Hàn Bách Ngôn dịu dàng nói: "Trước đây em buộc phải tự mình gánh vác mọi thứ, nhưng bây giờ em có gia đình rồi, gia đình là để chia sẻ."
Lòng Tạ Thu ấm áp, cười đáp: "Em nhớ rồi anh, lần sau nhất định làm phiền anh."
"Nhạc Nhạc ngoan." Hàn Bách Ngôn tiếp tục hỏi, "Ở một mình, có sợ không?"
"Không sợ ạ." Tạ Thu lắc đầu, "Em đâu còn là trẻ con nữa."
Hàn Bách Ngôn lại nói: "Sợ cũng không sao, bình thường anh có thể qua ở cùng em nhiều hơn."
"Không cần đâu anh." Tạ Thu vội vàng từ chối, "Anh làm việc vất vả, còn phải về nhà với cha, đừng vì em mà chạy đi chạy lại nữa."
"Được rồi, anh chỉ nói vu vơ thôi." Hàn Bách Ngôn đề nghị, "Nếu em thấy cô đơn, có thể mời bạn bè qua ở cùng."
Tạ Thu chớp mắt: "Thật sao ạ?"
"Tất nhiên rồi, nhà của em em làm chủ." Hàn Bách Ngôn đáp, "Ngoài phòng ngủ chính, còn hai phòng ngủ nữa, em có thể mời cậu bạn họ Mạnh kia qua ở cùng, hai đứa cũng có người nương tựa lẫn nhau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!