Rèm cửa dày kéo kín mít, nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng cao.
Hơi lạnh ngưng tụ thành những giọt nước trong không khí, căn phòng trở nên ẩm ướt mà oi bức.
Tạ Thu bị hôn đến tê cả đầu lưỡi, mắt ứa lệ, lồng ngực phập phồng theo hơi thở dồn dập.
Hạ Ti Yến th* d*c rút lui, mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một thứ gì đó.
Ánh mắt Tạ Thu dừng lại ở bên dưới chiếc áo choàng tắm đang mở của anh, đôi mắt mơ màng bỗng chốc tỉnh táo hơn vài phần.
Cậu vô thức nuốt nước miếng, sau đó mới cảm thấy sợ hãi, cố gắng chống nửa thân trên dậy, muốn trốn vào trong góc giường.
Khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay lớn nắm lấy mắt cá chân gầy guộc, gần như không tốn chút sức lực nào đã kéo cậu trở lại.
"Chạy gì chứ?" Hạ Ti Yến khàn giọng cười cười, "Lần đầu tiên trèo lên giường tôi, em đã nên chuẩn bị tâm lý rồi."
Tạ Thu dùng giọng mềm mại, cố gắng khơi dậy lòng thương xót của người đàn ông: "Anh ơi… em, em sợ…"
"Không sợ." Hạ Ti Yến không hề mềm lòng, hôn những nụ hôn dày đặc lên người cậu, "Anh xã thương em."
Tạ Thu muốn mở miệng cầu xin nữa, nhưng toàn thân run lên, cắn chặt môi dưới.
Những ngón tay trắng nõn thon dài luồn vào chân tóc Hạ Ti Yến, đầu ngón tay đỏ bừng nắm chặt tóc anh.
Nhưng rất nhanh, những ngón tay ướt đẫm mồ hôi không còn giữ được sợi tóc nữa, từ từ trượt xuống sau gáy người đàn ông, rồi buông thõng xuống như mất hết sức lực.
Hạ Ti Yến lại hôn lên một lần nữa, đ** l*** n*ng b*ng bao bọc lấy mùi vị thuộc về cậu.
Tạ Thu mất hồn mất vía nằm mềm nhũn trên ga giường, hoàn toàn mở rộng tứ chi mềm mại trước người đàn ông.
Nhưng nụ hôn của Hạ Ti Yến có bao nhiêu dịu dàng như nước, thì hành động lại tàn nhẫn bấy nhiêu.
Tạ Thu cuối cùng vẫn khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi, bị người đàn ông dùng đầu lưỡi l**m sạch từng chút một.
Eo cậu mảnh đến mức một tay cũng có thể nắm chặt, mà Hạ Ti Yến lại mạnh mẽ đến vậy, khiến cậu cho dù có trốn thế nào cũng không thoát ra được, chạy thế nào cũng không thoát nổi.
Khoảnh khắc này, Tạ Thu cảm thấy mình như thực sự biến thành một con búp bê, chỉ có thể mặc cho người ta loay hoay.
Hạ Ti Yến trở nên hung hãn hơn, đầu lưỡi đi sâu vào khoang miệng ẩm ướt, khuấy đảo mạnh mẽ không chút thương tiếc.
Tạ Thu bị hôn đến hoa mắt, chiếc cổ thiên nga thon dài căng cứng đến cực độ, hệt như một con thiên nga sắp chết…
Không biết đã qua bao lâu, Hạ Ti Yến cuối cùng cũng nới lỏng sự kiềm kẹp trên cơ thể.
Tạ Thu nằm vật trên giường, ý thức mơ mơ màng màng, làn da trắng nõn toàn bộ cơ thể đều ửng lên một màu hồng bất thường, giống như một chiếc bánh kem dâu tây đang tan chảy.
Hạ Ti Yến chiêm ngưỡng cảnh đẹp này một lúc, cúi người bế cậu lên, đi về phía phòng tắm.
**
Ngày hôm sau, khi Tạ Thu tỉnh dậy úp mặt vào gối, phản ứng đầu tiên là mình vừa gặp tai nạn xe hơi.
Cậu cảm thấy cơ thể như bị xe tải lớn nghiền đi nghiền lại vài lần, toàn thân cơ bắp vừa nhức vừa đau.
Trong căn phòng tối om, rèm cửa chống ánh sáng kéo kín, nhất thời không phân biệt được là ban ngày hay ban đêm.
Ý thức Tạ Thu dần dần hồi phục, trong đầu bắt đầu tự động phát lại những hình ảnh của đêm qua.
Sau khi ga giường của Hạ Ti Yến ướt sũng, cậu được bế vào phòng tắm, nước trong bồn tắm tràn ra ngoài, làm phòng tắm ngập nước, sau đó cậu lại được bế về phòng của mình…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!