Chương 47: (Vô Đề)

Bọn họ đang ở rất gần nhau, gần đến mức mọi cảm xúc trong mắt nhau đều không sót chút nào.

Bàn tay lớn của Hạ Ti Yến nắm chặt ghế, dùng lực đến nỗi gân xanh trên mu bàn tay nổi lên: "Tại sao lại không vui?"

Tạ Thu lại quay trở lại vấn đề cũ: "Bởi vì… bởi vì em ghen."

Đúng vậy, cậu rất chắc chắn, cảm xúc vừa xuất hiện một cách khó hiểu đó chính là ghen.

Mặc dù cậu biết Hạ Ti Yến không thích đối phương, nhưng trong lòng vẫn không thể kiểm soát được một cảm giác chua xót dâng lên.

Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp đó, tiếp tục ép hỏi: "Tại sao lại ghen?"

Trái tim Tạ Thu đập nhanh hơn, mặt cũng đỏ bừng, câu trả lời dường như đã quá rõ ràng.

Hạ Ti Yến: "Nói chuyện."

Nhưng anh không cho Tạ Thu cơ hội nói, mà bế bổng cậu lên khỏi ghế, đặt lên bàn làm việc.

Tạ Thu giật mình, theo bản năng đưa tay ôm lấy vai và lưng của anh: "Anh muốn làm gì ứm…"

Nụ hôn của Hạ Ti Yến như bão táp ập xuống, chiếc lưỡi nóng bỏng chui vào khoang miệng mềm mại ẩm ướt, khuấy đảo trời đất.

Chỉ trong thoáng chốc, Tạ Thu đã bị hôn cho toàn thân mềm nhũn, gần như không thở nổi.

Cuộc tấn công của Hạ Ti Yến dần dần chậm lại, đầu lưỡi l**m đi vệt nước ướt át trên khóe môi, rồi hôn lại lên đôi môi đỏ ướt.

Tạ Thu đưa một tay ôm cổ anh, một tay còn lại chống trên mặt bàn, vô tình nắm lấy một tập tài liệu, bộ não choáng váng vẫn còn giữ lại một tia tỉnh táo, rất nhanh đã buông tay ra.

Hạ Ti Yến hôn rồi lại hôn, cuối cùng cũng chịu được lùi lại một chút, trán tựa vào trán cậu đang ướt đẫm mồ hôi: "Tạ Thu, có phải em cũng có chút…"

Lời chưa dứt, sau lưng đột nhiên vang lên hai tiếng gõ cửa.

Tạ Thu giật mình hoàn hồn, dùng sức đẩy lồng ngực đang đè lên trước mặt: "Có người…"

Trợ lý Phương đứng ngoài cửa, tận tâm nhắc nhở: "Tổng giám đốc Hạ, mười phút nữa ngài có cuộc họp."

Hạ Ti Yến nhắm mắt lại, đôi lông mày nhíu chặt thể hiện sự không vui vì bị quấy rầy.

"Anh đi họp trước đi…" Tạ Thu nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm, "Em, em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở đây đợi anh về."

Hạ Ti Yến mở mắt: "Hôn tôi một cái."

Tạ Thu mím môi, rất ngoan ngoãn cúi người hôn anh một cái.

Hạ Ti Yến điều chỉnh hơi thở, bế cậu từ trên bàn xuống, đặt trở lại ghế tổng giám đốc.

Tạ Thu ngước mắt lên, ánh mắt tình cờ vừa vặn đối diện với một bộ phận đang nhô cao nào đó.

Cậu nhanh chóng quay mặt đi, hai tai nóng bừng.

Hạ Ti Yến lại không hề để tâm, chỉnh lại cổ áo có chút xộc xệch, khẽ nói: "Tôi đi họp trước."

"Chỗ đó anh…" Tạ Thu ngập ngừng, "Cứ như vậy… có sao không?"

Hạ Ti Yến cúi đầu nhìn cậu: "Em muốn giúp tôi?"

Tạ Thu buột miệng, vô tình nói ra suy nghĩ trong lòng: "Chỉ còn vài phút nữa thôi, nhanh như vậy cũng được hả?"

Hạ Ti Yến  mắt: "Tạ Tiểu Thu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!