Chương 46: (Vô Đề)

Hạ Ti Yến đã nhận được câu trả lời vừa ý, cuối cùng không còn xấu tính cố ý hành hạ Tạ Thu nữa.

Anh ngậm vành tai vừa mềm vừa nóng bỏng của cậu vào miệng, mảng da tai nhỏ bé đó như muốn tan chảy trong khoang miệng nóng rực.

Người trong lòng còn non nớt chưa từng trải qua chuyện này, không chịu nổi bàn tay lớn phủ đầy vết chai sần, chiếc cổ thiên nga thon dài căng cứng đến cực điểm, khóc lóc đạp chân.

Sợ cậu làm mắt cá chân bị thương lần nữa, Hạ Ti Yến giữ chặt cậu lại, cùng lúc đó cũng khiến cậu không thể né tránh.

Cho đến khi Tạ Thu ưỡn cong lưng lên cao, rất nhanh sau đó lại hoàn toàn mềm nhũn trong vòng tay người đàn ông, th* d*c thất thần.

Hạ Ti Yến buông tay ra, rút vài tờ giấy từ đầu giường, lau sạch ngón tay rồi cúi người xuống lần nữa.

Anh âu yếm hôn lên khóe mắt đỏ hoe, rồi hôn lên đôi môi đang hơi hé mở.

Tạ Thu bị bắt nạt đến thê thảm, không còn sức để đẩy ra, chỉ đành mặc cho người đàn ông hôn hít tùy ý.

Hôn một lúc, Hạ Ti Yến đột nhiên rút lui, bước nhanh vào phòng tắm.

Mãi một lúc sau, Tạ Thu cuối cùng cũng hoàn hồn.

Phòng ngủ rất yên tĩnh, cậu nghe thấy tiếng nước vang lên rõ ràng từ phòng tắm vọng ra, xen lẫn với tiếng th* d*c trầm khàn, như có như không bay vào tai cậu.

Tạ Thu nhận ra người đàn ông đang làm gì, hơi nóng vừa mới tan đi lại dâng lên.

Cậu cố gắng phớt lờ âm thanh trong phòng tắm, nhưng không thể kiểm soát việc mình hồi tưởng lại chuyện vừa rồi…

Không biết qua bao lâu, Hạ Ti Yến mở cửa phòng tắm, cầm một chiếc khăn ướt bước ra.

Tạ Thu nhắm mắt bất động, cố gắng giả vờ ngủ.

Hạ Ti Yến cũng không gọi cậu, quỳ một gối lên giường, dịu dàng tỉ mỉ lau mặt cho cậu, lau xong chiếc khăn tiếp tục đi xuống, lau cổ ướt đẫm.

Tạ Thu không giả vờ được nữa, mở mắt ra, khẽ nói: "Tôi, tôi tự làm…"

Hạ Ti Yến cười một tiếng, giọng vẫn còn khàn: "Sờ cũng sờ rồi, hôn cũng hôn rồi, bây giờ mới nhớ ra ngại ngùng à?"

Mặt Tạ Thu lại đỏ lên, xấu hổ đến mức ánh mắt không biết đặt vào đâu.

Yết hầu Hạ Ti Yến trượt xuống, đưa khăn cho cậu: "Được, em tự làm đi."

Tạ Thu nắm lấy khăn: "Anh, anh quay lưng lại."

Hạ Ti Yến nghe lời quay người lại, ngồi ở mép giường quay lưng về phía cậu.

Tạ Thu lúc này mới chống nửa thân trên dậy, lau đi mồ hôi dính nhớp nháp, cùng với những thứ lộn xộn…

Lau sạch sẽ, cậu lại chỉ huy Hạ Ti Yến lấy cho một bộ đồ ngủ sạch, mặc xong lại nằm xuống.

Hạ Ti Yến cũng lên giường, nằm bên cạnh cậu.

Tạ Thu ngửi thấy mùi hương quen thuộc, khẽ hỏi: "Anh dùng sữa tắm của tôi à?"

"Ừm." Hạ Ti Yến đáp lời, "Sữa tắm rất thơm, có mùi của em."

Tạ Thu vừa nghĩ đến chuyện người đàn ông vừa làm trong phòng tắm, lập tức nhắm mắt lại: "Tôi buồn ngủ rồi, ngủ ngon."

Hạ Ti Yến không vạch trần cậu, khẽ đáp: "Ngủ ngon, mơ đẹp."

**

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!