Hạ Ti Yến nhìn cậu, cười một tiếng đầy ẩn ý: "Tôi cũng không nói bây giờ tôi muốn làm
-chết em."
Mặt Tạ Thu đỏ đến mức sắp bốc khói, nói năng lộn xộn: "Sao anh có thể… Anh, anh không được nói từ đó nữa!"
Đây là lần đầu tiên cậu nghe Hạ Ti Yến nói tục, từ ngữ thẳng thắn và th* t*c như vậy, phát ra từ miệng người đàn ông đặc biệt khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Hạ Ti Yến nhìn vành tai đang đỏ rực của cậu, nghiến răng một chút, rồi cụp mắt xuống: "Được, không nói nữa."
Căn phòng trở nên yên tĩnh, phải một lúc lâu sau, vẻ ngượng ngùng trên mặt Tạ Thu mới tan đi.
Cậu mím môi, lén nhìn một cái, thấy vẻ mặt Hạ Ti Yến vẫn bình thường, trông vẫn cao quý cấm dục.
Cứ như thể người vừa nói ra những lời đó là một người khác vậy.
Trong đầu Tạ Thu như có một dòng chữ chạy qua: Bề ngoài nho nhã, bên trong bại hoại.
Một lúc sau, Hạ Ti Yến nhìn đồng hồ đeo tay, lấy túi đá ra: "Được rồi, hai giờ sau chườm tiếp."
"Cảm ơn." Tạ Thu khẽ nói lời cảm ơn, muốn rút chân về, nhưng bàn tay lớn đang nắm lấy bắp chân cậu lại đột nhiên siết chặt.
Chỉ hai giây sau, Hạ Ti Yến lại thản nhiên buông năm ngón tay ra: "Để tôi giúp em."
Anh đứng dậy rời khỏi ghế sofa, lấy chiếc gối ôm bên cạnh đặt dưới chân Tạ Thu, dùng để kê cao mắt cá chân.
Cả hai đều chưa ăn tối, rất nhanh, người làm mang hai suất cơm tối lên.
Ăn tối xong, Tạ Thu lại đối mặt với thử thách mới — tắm rửa.
Hạ Ti Yến bế cậu vào phòng tắm, đặt cậu ngồi lên ghế, rồi cúi người tháo băng trên chân phải cho cậu.
Tay người đàn ông rất lớn, các đốt ngón tay rõ ràng, nhưng động tác lại cực kỳ cẩn thận, nhẹ nhàng hơn cả cách bác sĩ quấn băng.
Như thể thứ anh đang nâng niu không phải là mắt cá chân bị thương, mà là món đồ sứ quý giá và dễ vỡ nhất trên đời.
Tháo băng xong, Hạ Ti Yến ngước mắt hỏi: "Em tự làm được không?"
Tạ Thu gật đầu: "Tôi làm được."
Hạ Ti Yến quay người lấy dầu gội và sữa tắm trên kệ xuống, đặt lên bồn rửa mặt trong tầm tay, xác nhận lại lần nữa: "Chắc chắn không cần tôi giúp?"
Tạ Thu kiên quyết lắc đầu: "Không cần."
"Được." Hạ Ti Yến đáp lời, "Tôi ở ngay bên ngoài, cần gì thì gọi tôi."
Cửa phòng tắm đóng lại, Tạ Thu bắt đầu cúi người khó nhọc c** q**n.
Do chân phải bị thương gần như không thể đặt lực, muốn đứng lên chỉ có thể dùng tư thế đứng một chân, nên cậu tắm rất khó khăn.
Vật lộn gần một giờ, Tạ Thu cuối cùng cũng tắm xong và mặc đồ ngủ vào.
Cậu nói to: "Anh trai, tôi tắm xong rồi."
Hạ Ti Yến đáp lời bước vào, ánh mắt dừng lại trên người cậu, bước chân khựng lại.
Tạ Thu đang tựa vào tường đứng bằng một chân trong phòng tắm, vì tắm quá lâu, không chỉ mặt ửng hồng, mà ngay cả làn da ngực lộ ra cũng có màu hồng khói, trông như một chiếc bánh kem dâu tây thơm ngon hấp dẫn.
Hạ Ti Yến nhìn sang hướng khác một chút, bước tới bế ngang cậu lên, đi ra khỏi phòng tắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!