Chương 44: (Vô Đề)

Đương nhiên Tạ Thu biết mình đang làm cái gì, cậu chọn dùng hành động để trả lời.

Cậu dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt Hạ Ti Yến, nhắm mắt hôn lên đôi môi tưởng chừng bạc tình bạc nghĩa nhưng thực chất lại nóng bỏng.

Thế nhưng sau vài giây môi chạm môi, Hạ Ti Yến vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Gò má Tạ Thu đỏ bừng, học theo cách người đàn ông hôn mình, đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng l**m qua khe môi đang khép chặt.

Hơi thở Hạ Ti Yến nghẹn lại, khoảnh khắc anh mở môi ra, anh đã giành lại quyền chủ động.

Hơi nóng xâm nhập vào khoang miệng, không cần quá nhiều thời gian, Tạ Thu đã bị hôn đến toàn thân mềm nhũn.

Sau một trận trời đất quay cuồng, cậu bị người đàn ông đè lên chiếc giường lớn mềm mại.

Hạ Ti Yến dùng cơ thể cao lớn của mình che kín cơ thể cậu trong vòng tay, hôn cậu một cách hung dữ, như thể muốn nuốt chửng môi lưỡi của cậu vậy.

Tạ Thu dần dần không thở nổi, bản năng giãy giụa dưới thân người đàn ông, nhưng bị bàn tay lớn nắm lấy hai cổ tay mảnh khảnh, hợp lại và đóng đinh cố định trên đỉnh đầu, không thể cử động được.

Cổ áo sơ mi trắng bị kéo tung, bờ vai tròn trịa như ngọc lộ ra, đáy mắt Hạ Ti Yến đỏ lên, giống như một con dã thú đang đói bụng.

Nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng như mưa rào đổ xuống, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng Tạ Thu vẫn bị người đàn ông làm cho sợ hãi.

Giọng cậu không kìm được mang theo chút nức nở: "Anh trai… anh nhẹ, nhẹ một chút…"

Hạ Ti Yến dừng lại động tác, ngẩng mặt lên, mới phát hiện khóe mắt cậu vừa ướt vừa đỏ, như thể bị dọa khóc.

Tạ Thu nhận thấy người đàn ông đang nhìn mình, th* d*c cố gắng quay mặt đi.

Hạ Ti Yến buông tay đang khống chế cậu, véo cái cằm ướt át của cậu quay lại, giọng khàn khàn đến cực điểm: "Tạ Thu, tôi muốn em, em có muốn tôi không?"

Tạ Thu không dám đối diện với người đàn ông, nâng cánh tay rã rời vô lực lên, cố gắng lấp l**m cho qua.

Nhưng Hạ Ti Yến giữ tay cậu lại, nhất quyết muốn hỏi ra câu trả lời: "Tạ Thu, em có thích tôi không?"

Đầu óc Tạ Thu hỗn loạn như một đống bầy nhầy: "Tôi không biết…"

Yết hầu Hạ Ti Yến lăn xuống, khàn giọng hỏi: "Em không biết, mà em lại ăn mặc như thế này trèo lên người tôi?"

Tạ Thu xấu hổ đến mức sắp ngất đi, giọng run rẩy dữ dội: "Tôi tưởng, tưởng anh sẽ thích…"

Ánh mắt Hạ Ti Yến chợt ngưng trệ, như thể bị một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

Hai người dán vào nhau quá gần, cơ thể anh vẫn nóng bỏng, máu vẫn đang sôi trào gào thét, nhưng giọng nói lại lạnh đi: "Em đang dùng chính cơ thể của mình, để báo đáp tôi?"

Tạ Thu theo bản năng lắc đầu, nhưng không thể mở lời phủ nhận.

Trước khi đến đây cậu đã nghĩ như vậy, vì thực sự không biết làm thế nào để báo đáp mọi thứ Hạ Ti Yến đã làm cho mình, nên chỉ có thể dùng cơ thể duy nhất thuộc về mình.

Nhưng giờ đây bị người đàn ông nói thẳng ra, cậu lại cảm thấy hình như không phải như vậy…

Cậu còn đang suy nghĩ lung tung, Hạ Ti Yến đã buông tay ra, rời khỏi cơ thể cậu.

Tạ Thu theo bản năng muốn kéo bàn tay đó lại, nhưng chỉ chạm được vào tà áo choàng ngủ.

Hạ Ti Yến đứng bên giường, chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ đã bị bung ra.

Tạ Thu chống khuỷu tay lên ga giường màu đen, run rẩy chống đỡ nửa thân trên.

Hạ Ti Yến quỳ một gối lên giường, đưa tay kéo chiếc áo sơ mi bị anh xé rách lên, rồi từ từ cài lại cúc, giấu đi những dấu vết do mình gây ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!