Tạ Thu nâng cằm lên, cố gắng tỏ ra vẻ đường đường chính chính: "Anh đánh mông tôi một cái, tôi đánh mông anh một cái, chẳng phải rất công bằng sao?"
Hạ Ti Yến tiến gần về phía cậu một bước: "Em đang đòi công bằng với tôi?"
Tạ Thu bản năng lùi lại, giọng cảnh giác: "Anh muốn làm gì?"
Hạ Ti Yến không trả lời, đi vòng quanh bàn làm việc cùng cậu.
Tạ Thu lùi mãi lùi mãi, bỗng nhiên có chút muốn cười, kết quả không cẩn thận đụng trúng cái ghế phía sau, bịch một tiếng ngồi xuống.
Hạ Ti Yến đưa tay nắm lấy hai bên tay vịn của cái ghế, cố định cả người lẫn ghế ở trước mặt mình.
Tạ Thu bị kẹt giữa chiếc ghế và cơ thể người đàn ông, lúc này không cười nổi nữa, đành nhỏ giọng cầu xin: "Anh Ti Yến, em đùa thôi mà…"
Tục ngữ nói mông lão hổ không được sờ, huống chi là mông của tổng tài bá đạo, sao có thể muốn đánh là đánh được chứ?
"Em không phải muốn công bằng à?" Hạ Ti Yến cúi người xuống, chậm rãi hỏi, "Vậy tôi đã hôn em ba lần, khi nào em trả lại?"
"Hả?" Tạ Thu ngây người, gò má càng nóng hơn, "Sự công bằng tôi nói không phải cái này…"
Hạ Ti Yến rút một tay ra, véo cằm cậu nâng lên: "Tôi muốn đòi lại nụ hôn của tôi trước, rồi mới nói chuyện công bằng khác."
Trong tiềm thức Tạ Thu cảm thấy logic này không đúng lắm, hình như bị đối phương lừa rồi.
Nhưng Hạ Ti Yến ở rất gần cậu, hơi thở bao trùm lấy cậu, hơi nóng phả vào mặt, khiến đầu cậu lại choáng váng.
Ánh mắt Hạ Ti Yến rơi xuống, giọng hơi khàn: "Nghĩ kỹ xem khi nào thì trả lại tôi?"
Đầu Tạ Thu nóng lên, ngẩng mặt ghé sát vào đôi môi mỏng, hôn mạnh một cái.
Tiếng "chụt" vang lên, chạm một cái rồi rời đi ngay.
Hạ Ti Yến dường như không ngờ cậu lại chủ động và dứt khoát hôn tới như vậy, giữa mày khẽ động, sững sờ một chút.
Tạ Thu nắm lấy cơ hội, dùng mũi chân đẩy đất, làm chiếc ghế trượt về phía sau, sau đó nhanh chóng đứng dậy chạy đi, một loạt động tác trôi chảy như nước chảy mây bay.
Hạ Ti Yến đứng thẳng người, cũng không đuổi theo cậu, ngược lại nói chuyện chính: "Nếu em muốn làm xét nghiệm DNA, nói với tôi một tiếng, tập đoàn có một cơ sở xét nghiệm DNA, kết quả sẽ có nhanh hơn."
Tạ Thu dừng bước chân, quay người đáp: "Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi muốn đi làm."
Mặc dù cậu vẫn chưa rõ những bí ẩn trên người mình rốt cuộc là chuyện gì, nhưng chỉ dựa vào thời gian và công sức Hạ Ti Yến đã bỏ ra cho cậu, cậu cũng nên đi làm xét nghiệm này.
Bất kể kết quả thế nào, cũng xem như không phụ lòng tốt của đối phương.
Hạ Ti Yến đáp: "Được."
Tạ Thu suy nghĩ một chút: "Tôi sẽ hẹn thời gian với ngài Hàn trước, sau khi xác định sẽ báo cho anh biết."
Hạ Ti Yến gật đầu: "Được."
"Vậy tôi về phòng trước, anh làm xong cũng nghỉ ngơi sớm đi." Tạ Thu theo lệ chúc ngủ ngon, "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Hạ Ti Yến đưa tay chỉnh lại cổ tay áo, "Nhớ kỹ là còn nợ tôi hai nụ hôn."
Tạ Thu đang định quay người đi, nghe vậy suýt chút nữa vấp ngã, vành tai vẫn đỏ ửng khi rời khỏi thư phòng.
Hạ Ti Yến đứng yên tại chỗ, đưa tay lên sờ lên môi, dường như vẫn đang hồi tưởng lại nụ hôn ngắn ngủi vừa rồi.
Một lúc sau, anh nở một nụ cười khó hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!