Sống lưng Tạ Thu đột nhiên tê dại, vòng eo không kiểm soát được mà mềm oặt.
đ** l*** n*ng b*ng đầy tính xâm lược, vừa tiến vào đã không chút lưu tình chiếm lĩnh mọi ngóc ngách.
Cổ áo vest của Hạ Ti Yến bị những ngón tay ửng hồng siết chặt, nhưng nhanh chóng lại vô lực buông lỏng.
Hơi thở của người đàn ông bao trùm lấy Tạ Thu như thủy triều, cậu bị hôn đến choáng váng đầu óc, đầu lưỡi không có chỗ nào để trốn, bị quấn lấy m*t mạnh, chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* đáng thương từ khoang mũi.
Hạ Ti Yến giữ chặt người trong lòng, hương rượu hoa đào ngọt ngào luẩn quẩn trao đổi giữa răng môi, k*ch th*ch thần kinh anh nhảy lên thình thịch.
Trong không gian chật hẹp, yên tĩnh trong xe, tiếng nước ái muội bị phóng đại vô hạn, xen lẫn với tiếng th* d*c và tiếng ma sát đáng xấu hổ, dường như đủ để lấp đầy cả thế giới.
Cho đến khi Tạ Thu cạn kiệt hơi thở cuối cùng, bàn tay lớn kẹp chặt cậu cuối cùng cũng buông ra.
"Tạ Tiểu Thu." Giọng Hạ Ti Yến khàn đặc, "Thở đi."
Tạ Thu như mất hết sức lực ngã vào lòng người đàn ông, gò má đỏ bừng áp vào vai áo vest, th* d*c ngắn và dồn dập.
Ngón tay Hạ Ti Yến đặt sau gáy cậu vỗ về nhẹ nhàng hai cái, rồi bẻ mặt cậu lại, ánh mắt rơi trên đôi môi sưng đỏ.
Đôi môi hơi hé mở ẩm ướt, nụ môi xinh đẹp bóng loáng, như nụ hoa mời gọi người hái.
Hạ Ti Yến hô hấp nặng nề, dùng ngón tay cái lau đi vết nước trên khóe môi cậu.
Cơ thể Tạ Thu run lên, lại vùi mặt vào ngực người đàn ông, giọng nói như tiếng mèo kêu: "Đừng mà…"
Hạ Ti Yến cười khẽ, sau khi bình tĩnh lại mới lên tiếng: "Không hôn em nữa, về nhà thôi."
Anh đặt người trong lòng trở lại ghế ngồi, tự mình xuống xe vòng qua bên kia, rồi cúi người bế cậu ra.
Tạ Thu vô lực vỗ vỗ lưng anh: "Tôi có thể tự đi…"
"Không ai nhìn thấy đâu." Hạ Ti Yến an ủi bằng giọng trầm thấp, "Giờ này, mọi người đều ngủ rồi."
Tạ Thu không giãy giụa nữa, tiếp tục vùi mặt vào áo vest, giả vờ làm đà điểu.
May mắn thay lúc này trong biệt thự cũ nhà họ Hạ thực sự không có ai đi lại, trên đường chỉ gặp quản gia, dưới sự ra hiệu của Hạ Ti Yến, ông đã lặng lẽ tránh đi.
Hạ Ti Yến đặt cậu lên ghế sofa trong phòng khách, tự mình vào bếp học cách pha một cốc nước chanh mật ong.
Trở lại trước ghế sofa, anh ngồi xổm xuống: "Tạ Tiểu Thu, uống chút nước."
Tạ Thu mở mắt nửa tỉnh nửa mê, uống từng ngụm nhỏ dưới sự giúp đỡ của anh.
Nước chưa kịp nuốt chảy ra từ khóe môi, để lại một vệt ẩm ướt trên cổ trắng nõn, làm ướt cổ áo T
-shirt, rồi tiếp tục trượt xuống sâu hơn.
Hạ Ti Yến lặng lẽ dời ánh mắt: "Uống chậm thôi."
Cho uống nước xong, anh bế Tạ Thu về phòng ngủ, phát hiện người trong lòng lại ngủ thiếp đi rồi.
Hạ Ti Yến cười khẽ một tiếng, cẩn thận đặt cậu lên giường.
Vừa chạm vào giường, Tạ Thu mở đôi mắt mơ màng ra, lẩm bẩm: "Tắm… tôi muốn tắm…"
Hạ Ti Yến giữ tư thế cúi người, ánh mắt sâu thẳm: "Em chắc chắn, muốn tôi giúp em tắm?"
Nhưng Tạ Thu chỉ tỉnh lại chốc lát, nói xong lại lật người, lăn vào trong giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!