Chương 37: (Vô Đề)

Hạ Ti Yến đứng tại chỗ, ánh mắt dường như muốn xuyên thủng người trước mặt.

Đôi môi mềm mại, hơi thở ấm áp mang theo hương thơm, cứ thế ẩm ướt rơi xuống má anh.

Tạ Thu cảm nhận được ánh mắt đầy tính xâm lược từ phía trên đầu, càng không dám ngẩng lên.

Lần trước hôn Hạ Ti Yến, đối phương vẫn còn là một người thực vật nằm trên giường bệnh, chỉ có thể để mặc cậu muốn làm gì thì làm.

Cậu nhớ lúc đó người chồng thực vật bị cậu hôn một cái, cả khuôn mặt lẫn cổ đều đỏ bừng, cậu còn tưởng anh bị dị ứng, sợ hết hồn.

Nhưng bây giờ Hạ Ti Yến đã tỉnh lại, người đỏ mặt lại biến thành chính cậu.

"Cái đó…" Tạ Thu chịu không nổi, quay người định chạy.

Nhưng Hạ Ti Yến không cho cậu cơ hội chạy trốn, bàn tay lớn nắm lấy vòng eo thon gọn, bế cậu ngồi lên bàn làm việc.

Tạ Thu chống hai tay ra sau mặt bàn, nhịp tim ngày càng nhanh: "Anh Ti Yến, anh định làm, làm gì?"

Hạ Ti Yến cúi người xuống, giọng nói hơi khàn: "Lừa tôi như vậy?"

"Tôi không lừa anh mà." Tạ Thu cụp mi, cố gắng minh oan cho mình, "Rõ ràng tôi rất nghiêm túc…"

Cái hôn kêu lớn như vậy, còn có thể gọi là lừa à?

Hạ Ti Yến đưa tay kia lên, ôm lấy chiếc gáy mềm mại, từ từ áp sát đôi môi ẩm ướt đầy đặn.

Tạ Thu theo bản năng muốn né tránh, nhưng bàn tay lớn sau gáy đã giữ chặt cậu lại, không cho phép cậu lùi dù chỉ một phân.

Hơi thở nóng bỏng ngày càng gần, trái tim Tạ Thu nhảy lên tận cổ họng, khó khăn nghiêng mặt đi, giọng nói cầu xin: "Anh Ti Yến…"

Chiếc mũi cao thẳng áp vào má mềm mại, rồi từng chút một cọ xát vào vành tai đỏ ửng.

Cứ như thay cho đôi môi mỏng, đặt một chuỗi nụ hôn lên mặt cậu.

Tai Tạ Thu tê dại, một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng, cậu không kìm được khẽ rên lên một tiếng.

Hơi thở của Hạ Ti Yến ngay lập tức trở nên nặng nề hơn, bàn tay lớn kẹp lấy eo thon cũng đột ngột siết chặt.

Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cửa văn phòng bị gõ.

Tạ Thu tỉnh táo lại, đưa tay đẩy lồng ngực săn chắc: "Có người đến…"

Hạ Ti Yến nhắm mắt lại, bế cậu từ trên bàn làm việc xuống.

Tạ Thu thở phào nhẹ nhõm, lỉnh ra khỏi bên cạnh bàn.

Hạ Ti Yến ngồi lại vào ghế, giọng nói trầm thấp và khàn khàn: "Vào đi."

Trợ lý Phương đẩy cửa vào, mang theo một đống tài liệu đi đến trước bàn làm việc: "Tổng giám đốc Hạ, đây là những tài liệu cần ký, mời ngài xem qua."

Lúc này, Tạ Thu đang ngồi trên sofa vô tình phát hiện trên bàn làm việc có một đống tài liệu lộn xộn.

Bàn làm việc của Tổng giám đốc Hạ rất sạch sẽ gọn gàng, nhưng vừa nãy mông cậu lại vừa ngồi lên một đống tài liệu…

Tạ Thu lập tức cảm thấy ngượng ngùng, chột dạ thu hồi ánh mắt, cố gắng giả vờ như không liên quan đến mình.

May mắn thay, Trợ lý Phương là một trợ lý rất chuyên nghiệp, anh ta không hề nhìn ngang liếc dọc, đợi sếp ký xong, liền cầm tài liệu đi ra ngoài.

Tạ Thu lặng lẽ đi đến trước bàn làm việc, giúp sắp xếp lại những tài liệu bị mình làm lộn xộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!