Chương 36: (Vô Đề)

Tạ Thu chớp chớp mắt, thực sự bắt đầu suy nghĩ về vấn đề này.

Nghĩ kỹ lại, đúng là cậu đã nói cảm ơn Hạ Ti Yến rất nhiều lần, mà lần nào cũng chỉ là nói bằng miệng mà thôi.

Chủ yếu là Tổng giám đốc Hạ trông như không thiếu thứ gì, mà mọi thứ cậu đang có đều là do nhà họ Hạ ban cho, cậu cũng không biết nên lấy gì để báo đáp đối phương.

Nhưng lúc này người đàn ông hỏi như vậy, Tạ Thu liền cảm thấy xấu hổ: "Xin lỗi, có thể cho tôi suy nghĩ một chút không?"

Ánh mắt Hạ Ti Yến vẫn dán chặt vào đôi môi đỏ mọng: "Suy nghĩ?"

"Vâng, tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ thật tốt." Tạ Thu lấy lòng hỏi, "Hoặc là anh trực tiếp nói cho tôi biết, anh có điều gì đặc biệt muốn cái gì không?"

"Tôi có điều gì muốn à?" Hạ Ti Yến cười, kẹp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đó kéo lại gần hơn, "Em không biết?"

Tạ Thu không dám đối diện với anh, vành tai lặng lẽ đỏ ửng: "Anh thả tôi ra trước đi, rồi tôi sẽ suy nghĩ kỹ mà…"

Hạ Ti Yến yên lặng mài hàm răng sau, cuối cùng vẫn buông lỏng tay ra.

Tạ Thu cảm nhận được bàn tay lớn trên eo đã nới lỏng, nhanh chóng bò từ đùi người đàn ông sang ghế sofa bên cạnh.

Cậu quay lưng về phía Hạ Ti Yến, vì tư thế quỳ bò, quần ngủ bị căng ra, vòng mông đầy đặn trông vừa vểnh vừa to, vạt áo trên cũng bị kéo lên một chút, để lộ một đoạn eo thon gọn, dẻo dai.

Làn da của Tạ Thu quá trắng, lại ánh lên màu hồng nhạt, vừa nãy anh chỉ dùng một chút sức, lúc này bên hông đã để lại vài vết hằn ngón tay.

Ánh mắt Hạ Ti Yến càng thêm nồng đậm, ngón tay đặt bên cạnh thân thể siết chặt lại mất kiểm soát.

Và Tạ Thu hoàn toàn không hề hay biết đến ánh mắt phía sau, nhảy xuống khỏi ghế sofa: "Tôi đi rót cho anh một cốc nước."

Hạ Ti Yến nhắm mắt lại, giọng nói nghe càng khàn hơn: "Được."

Tạ Thu bước vào bếp, mở tủ lạnh lấy mật ong ra, rồi cắt một lát chanh tươi, pha một cốc nước chanh mật ong, bưng trở lại phòng khách.

Hạ Ti Yến dựa vào lưng ghế sofa, trông như đang ngủ.

Tạ Thu bưng cốc nước, khẽ gọi: "Anh Ti Yến, uống nước xong về phòng ngủ đi ạ."

Hạ Ti Yến mở mắt, ánh mắt đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

Anh ngồi thẳng người dậy, nhận lấy cốc nước từ từ uống.

Có nước tràn ra khỏi khóe môi, chảy xuống dọc theo xương hàm góc cạnh, Tạ Thu theo bản năng đưa tay ra giúp anh lau đi.

Yết hầu Hạ Ti Yến chuyển động, giọng nói ẩn chứa ý cảnh cáo: "Tạ Tiểu Thu."

Tạ Thu như bị điện giật rụt tay lại, cười gượng gạo: "Xin lỗi, tay tôi nhanh quá…"

Uống xong nước, cậu đỡ Hạ Ti Yến đi lên lầu.

Mùi rượu trên người của người đàn ông càng nồng hơn, dựa quá gần, ngay cả cậu cũng cảm thấy choáng váng.

Mãi mới đưa được người về phòng ngủ, Tạ Thu buông tay ra, xác nhận: "Anh tự tắm được không?"

Hành động tháo cà vạt của Hạ Ti Yến khựng lại, cười như không cười, hỏi: "Nếu tôi nói không được thì sao?"

"Vậy, vậy tôi sẽ gọi Cảnh Thần sang giúp anh." Tạ Thu dời ánh mắt đi, "Hoặc là gọi quản gia vào?"

Hạ Ti Yến nhíu mày: "Cảnh Thần?"

Tạ Thu đáp: "Đúng vậy, giờ này cậu ta chắc chưa ngủ đâu, tôi đi gọi cậu ta nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!