Chương 35: (Vô Đề)

Tim Tạ Thu đập thịch một cái, theo bản năng phủ nhận: "Tôi chưa từng làm gì anh cả!"

Hạ Ti Yến cũng không phản bác, chỉ dùng đôi mắt đầy mê hoặc đó nhìn cậu.

Tạ Thu không khỏi chột dạ, ánh mắt lảng tránh: "Trước đây tôi có lau, lau người cho anh, nhưng đó chỉ là chăm sóc bình thường thôi, tôi đâu có ý đồ gì khác với anh đâu…"

Thực ra cậu có chút không chắc chắn người đàn ông này đã có ý thức từ lúc nào, nhưng đã qua lâu như vậy rồi, đối phương vẫn chưa từng đề cập đến, nên cậu ngầm hiểu rằng những hành động có phần thân mật kia chỉ có trời biết đất biết, và cậu tự mình biết.

Sờ tay, hôn tay, lén lút sờ cơ bụng khi massage, còn có cả ôm người đàn ông ngủ vào buổi tối…

Nghĩ đến đó, mặt Tạ Thu càng đỏ hơn, gò má nóng đến mức như muốn bốc khói đến nơi rồi.

"Nghĩ đến chuyện gì rồi?" Ý cười trong mắt Hạ Ti Yến ánh lên rõ rệt, chậm rãi nói, "Mặt đỏ thế này, xem ra là đã làm chuyện rất quá đáng với tôi rồi."

"Không hề nhé!" Tạ Thu đâu chịu thừa nhận, ngón tay bấu chặt vào vai người đàn ông, xấu hổ đến mức giọng nói cũng biến điệu, "Anh mau thả tôi xuống."

"Được, thả em xuống." Hạ Ti Yến không trêu cậu nữa, quay người đi về phía giường, cúi người đặt cậu xuống giường.

Mông Tạ Thu vừa chạm vào ga giường, đã rụt lùi vào trong, giống như một con thú nhỏ đầy cảnh giác.

Hạ Ti Yến đứng thẳng người dậy, chúc cậu ngủ ngon: "Ngủ ngon, mơ đẹp."

Tạ Thu ngẩn người, khẽ đáp: "Ngủ ngon, anh cũng mơ đẹp nhé."

Hạ Ti Yến nhìn cậu thêm một cái, quay người đi về phía cửa.

Tạ Thu ngồi trên giường, cho đến khi nhìn thấy người đàn ông bước ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu nhảy xuống giường, đi vào phòng tắm, chuẩn bị đánh răng rồi đi ngủ.

Ngước mắt lên, khuôn mặt trong gương vẫn còn vương vấn chút hồng hào.

Tạ Thu mở vòi nước, vốc một vốc nước lạnh tạt lên mặt.

Trong lòng cậu, ngài Hạ nên là người cao quý không thể xâm phạm, có lẽ còn là người lãnh cảm, loại người hoàn toàn không có h*m m**n t*nh d*c nào đó, dù có điều kiện phần cứng rất đáng sợ…

Hôm nay cậu mới biết, hóa ra người đàn ông đó còn có một mặt quyến rũ như vậy.

Quá đáng ghét, trên đời này còn có chuyện gì mà Hạ Ti Yến không biết làm không?

Tạ Thu bình tĩnh một lúc trong phòng tắm, rồi trở lại giường.

Cậu lấy điện thoại, mở WeChat xem tin nhắn mới.

Mạnh Tử Diệp: [Tiểu Thu, rốt cuộc là ai đến tìm mày thế?]

Tạ Thu: [Hạ Ti Yến…]

Mạnh Tử Diệp: [Mày nói xem tao đoán có chuẩn không!]

Mạnh Tử Diệp: [Sau này xin hãy gọi tao là Mạnh Bán Tiên, cảm ơn!]

Tạ Thu: [Thất kính. jpg]

Mạnh Tử Diệp: [Nhưng tối muộn thế này mà Hạ Ti Yến đến phòng mày, tìm mày làm gì?]

Tạ Thu: [Đưa sữa cho tao.]

Mạnh Tử Diệp: [Vãi ò! Hạ Ti Yến đang nuôi mày như con trai ấy hả!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!