Chương 34: (Vô Đề)

Tạ Thu vén hàng mi dài ẩm ướt lên, ánh mắt có chút mờ mịt.

Cậu nghe rõ từng chữ Hạ Ti Yến vừa nói, nhưng đại não nhất thời không thể hiểu được ý nghĩa của cả câu đó.

Hạ Ti Yến nhìn chăm chú vào cậu, trong đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào những cảm xúc mà cậu không thể nào hiểu được.

Sau vài giây đối mặt, Tạ Thu lại hoảng loạn cụp mi xuống.

Bàn tay Hạ Ti Yến đang giữ cằm cậu buông lỏng, chuyển sang ôm lấy khuôn mặt cậu, khẽ lặp lại: "Không muốn ly hôn, vì muốn tiếp tục làm anh xã của em."

Câu này, là để trả lời cho câu hỏi vì sao trước đó anh lại không muốn ly hôn.

Cho dù Tạ Thu có chậm chạp về mặt tình cảm đến mấy, lúc này cũng phản ứng lại sau một hồi ngây người.

Trái tim cậu đập loạn xạ mất kiểm soát, vẻ mặt kinh ngạc hơn là mừng rỡ, ánh mắt ngập tràn sự bối rối: "Anh, anh Hạ, anh…"

Hạ Ti Yến kiên nhẫn nói: "Đừng gọi tôi là anh Hạ."

Đầu óc Tạ Thu quay cuồng: "Ngài Hạ?"

Hạ Ti Yến đột ngột siết chặt bàn tay lớn đang kẹp ở eo cậu, giọng nói mang theo chút ý cảnh cáo: "Tạ Thu."

Eo Tạ Thu hơi nhúc nhích, theo bản năng lại muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.

Lần này Hạ Ti Yến không cố tình giam giữ người trong lòng nữa, mà thuận thế nới lỏng lực tay.

Tạ Thu nhanh chóng nhảy khỏi đùi anh, vì hành động quá vội vàng nên suýt chút nữa đâm vào bàn sách.

Hạ Ti Yến kịp thời đưa tay ra, chặn góc bàn lại: "Cẩn thận."

"Tôi, tôi về phòng trước đây!" Tạ Thu ổn định thân mình, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, quay người chạy vội ra khỏi thư phòng.

Ánh mắt Hạ Ti Yến thâm trầm dõi theo bóng lưng cậu, cho đến khi biến mất ở cửa, vẫn không thu lại.

Mất kiểm soát nhất thời, vẫn là làm người ta sợ rồi.

Nhưng lời đã nói ra, anh sẽ không hối hận, càng không rút lại.

Trên hành lang, Tạ Thu chỉ lo cắm đầu đi về phía trước, thậm chí không thấy có người đứng bên cạnh.

"Tiểu Thu?" Tô Uyển Dung chặn cậu lại, "Có chuyện gì vậy, sao vội vàng thế?"

Tạ Thu dừng bước: "Mẹ."

Tô Uyển Dung nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cậu, quan tâm hỏi: "Tiểu Thu, mặt con đỏ quá, không phải là bị sốt đấy chứ?"

Tạ Thu theo bản năng đưa tay che mặt, ấp úng đáp: "Không có ạ, chỉ là thấy hơi nóng thôi."

Tô Uyển Dung thấy lạ: "Thư phòng của Ti Yến nóng lắm sao?"

"Mẹ, con hơi buồn ngủ rồi." Tạ Thu không tiếp lời bà, "Cũng muộn rồi, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ."

"Cũng không sớm nữa." Tô Uyển Dung cũng không truy hỏi nữa, "Vậy con về phòng nghỉ ngơi đi, Tiểu Thu."

Tạ Thu chào chúc ngủ ngon, rồi tiếp tục đi về phòng mình.

Về đến phòng, cậu đóng cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa, từ từ làm dịu nhịp tim đang loạn nhịp.

Trong đầu cậu bắt đầu tua lại từng cảnh tượng vừa xảy ra trong thư phòng, hoang đường đến mức cảm thấy mình như vừa nằm mơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!