Chữ "nhà" luôn là một khái niệm rất xa lạ đối với Tạ Thu.
Lúc nhỏ ở cô nhi viện, cô nhi viện là nhà của cậu, sau đó cậu lớn hơn một chút, được người tốt bụng tài trợ đi học, mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ khác có cha mẹ hoặc người thân đến đón sau giờ học, trong lòng cậu lại âm thầm ghen tị.
Lớn hơn nữa, mẹ viện trưởng qua đời, cô nhi viện cũng bị phá dỡ, cậu hoàn toàn trở thành người không có nhà.
Tạ Thu nhìn lại người đàn ông bên cạnh, ngây người hỏi: "Đón tôi… về nhà sao?"
"Ừm." Hạ Ti Yến kiên nhẫn lặp lại: "Đến đón cậu về nhà."
Tạ Thu cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh."
Cậu chưa từng nghĩ rằng, ở tuổi hai mươi mốt, cậu lại thực hiện được điều mình ghen tị nhất từ nhỏ đến lớn — cuối cùng cũng có người đến đón cậu về nhà.
Mặc dù nhà họ Hạ không phải là mái nhà thật sự của cậu, nhưng ít nhất vào lúc này, cậu đã có nơi để về.
Trong xe trở nên yên tĩnh, nhất thời không ai nói lời nào.
Một lúc sau, Hạ Ti Yến lại lên tiếng hỏi: "Thực tập ở văn phòng luật sư có thuận lợi không?"
"Rất thuận lợi ạ." Tạ Thu hoàn hồn: "Các tiền bối ở văn phòng luật đều chăm sóc tôi, tôi cũng học được kha khá kiến thức thực tế."
Hạ Ti Yến: "Tất cả đều chăm sóc cậu?"
"Vâng, chị lễ tân, chị nhân sự, luật sư Ngô hướng dẫn tôi." Tạ Thu bẻ ngón tay, đếm từng người: "Đương nhiên còn có luật sư Bùi nữa, mọi người đều rất quan tâm tôi."
Hạ Ti Yến như chỉ hỏi bâng quơ: "Cả người vừa nãy ở cửa cũng vậy à?"
"À… người đó cũng là thực tập sinh giống tôi, chỉ là anh ấy đã tốt nghiệp rồi." Tạ Thu gật đầu: "Anh ấy cũng khá quan tâ, tôi, còn hỏi tôi có muốn cùng đi ăn buffet không nữa."
Hạ Ti Yến nhíu mày: "Cậu đồng ý rồi?"
Tạ Thu thành thật đáp: "Không ạ, tôi với anh ấy chưa quen thân lắm, đi ăn chung sẽ ngại."
Hạ Ti Yến kín đáo nhắc nhở: "Tập trung học tập, tốt nhất đừng lãng phí thời gian vào những người và việc không quan trọng."
"Tôi hiểu mà." Tạ Thu nghiêm túc nói: "Tôi sẽ trân trọng cơ hội hiếm có này để nâng cao bản thân thật tốt."
Hạ Ti Yến: "Ừ."
"Vậy còn anh Hạ, gần đây có thuận lợi không ạ?" Tạ Thu quan tâm hỏi.
Hạ Ti Yến: "Cậu hỏi về phương diện nào?"
"Mọi phương diện ạ." Tạ Thu chậm rãi nói: "Sức khỏe hồi phục thế nào rồi, còn chuyện công ty, mọi thứ có thuận lợi không?"
Hạ Ti Yến hơi gật đầu: "Đều rất thuận lợi."
"Vậy thì tốt rồi." Tạ Thu dừng lại một chút: "Nếu có bất cứ điều gì cần tôi giúp, anh Hạ cứ nói."
Hạ Ti Yến quay sang nhìn cậu: "Bất cứ điều gì?"
Tạ Thu suy nghĩ một chút, bổ sung: "Miễn là không vi phạm pháp luật, không trái với thuần phong mỹ tục."
Hạ Ti Yến hơi nhướng mày, trên mặt thoáng qua một nụ cười rõ rệt: "Nghiêm túc vậy sao?"
Gò má Tạ Thu nóng lên: "Tôi nói đùa thôi, anh Hạ đừng để tâm."
Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt sâu thẳm, nhìn đến mức cậu ngại ngùng quay mặt đi, anh mới không nhanh không chậm trả lời: "Yên tâm, tôi cũng là một công dân tốt, tuân thủ pháp luật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!