Chương 30: (Vô Đề)

Không một người làm luật nào muốn trở thành luật sư lại có thể từ chối một văn phòng luật Top 3, Tạ Thu cũng không phải là ngoại lệ.

Dù chỉ là vào văn phòng luật Top 3 thực tập một hai tháng, cũng có thể học được những điều thực chất từ những luật sư hàng đầu trong ngành.

Hạ Ti Yến cụp mắt nhìn cậu: "Không xem xét lại không?"

"Không, tôi xem xét kỹ rồi." Giọng Tạ Thu vững vàng bất thường, ngập ngừng một chút, lại do dự: "Nhưng mà… văn phòng luật lớn như vậy, không cần phỏng vấn là có thể vào thẳng sao?"

"Cần phỏng vấn." Hạ Ti Yến đáp, "Tôi chỉ giúp cậu giới thiệu một chút."

"Ồ, thì ra là vậy." Tạ Thu ngược lại thở phào nhẹ nhõm, giọng chân thành cảm ơn, "Ngài Hạ, thật sự rất cảm ơn anh."

Chỉ tiêu thực tập của văn phòng luật lớn như vậy nhiều sinh viên chen chúc muốn có được, ngài Hạ bằng lòng giúp cậu giới thiệu, cậu đã rất cảm kích rồi.

Cậu một lòng muốn không đột ngột vào Tập đoàn Hạ Thị làm người có quan hệ của tổng giám đốc Hạ, nhưng xét cho cùng vẫn phải mượn mối quan hệ của tổng giám đốc Hạ.

"Đừng vội cảm ơn tôi." Hạ Ti Yến nhắc nhở, "Nếu cậu không thể vượt qua phỏng vấn, bọn họ cũng sẽ không tuyển dụng cậu."

"Tôi hiểu." Tạ Thu gật đầu, mặt mày cong cong nói, "Vậy tôi sẽ cố gắng không làm ngài Hạ mất mặt."

Đôi mắt của cậu sinh ra vừa tròn vừa lớn, cười vui vẻ như vậy lại cong thành hình trăng lưỡi liềm, kết hợp với khóe môi hếch lên, đáng yêu đến mức làm người ta tan chảy.

Lông mày Hạ Ti Yến khẽ động, ánh mắt nán lại trên khuôn mặt cậu: "Đã quyết định rồi, có thể từ chối công việc kia rồi."

"Không sao, đợi tôi—" Tạ Thu nói được nửa câu, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của người đàn ông nhanh chóng sửa lại lời, "Vâng, tôi nhắn tin cho đàn anh ngay đây."

Cậu lấy điện thoại từ túi ra, cúi đầu bấm vào WeChat bắt đầu gõ chữ.

Tạ Thu: [Xin lỗi đàn anh, em đã xem xét kỹ rồi, công việc thực tập này xa nhà quá, em không đi phỏng vấn nữa.]

Đối phương trả lời rất nhanh, như thể đang đặc biệt đợi cậu.

Triệu Tuấn: [Không sao, anh có thể hiểu, quả thực quá xa.]

Triệu Tuấn: [Nếu sau này có thực tập thích hợp hơn, anh sẽ liên hệ lại với cậu!]

Tạ Thu: [Cảm ơn đàn anh, vẫn tính là em nợ đàn anh một bữa cơm, được không ạ?]

Mặc dù công việc thực tập này không thành, nhưng dù sao đối phương đã tốn công liên hệ cho cậu, còn đội nắng gắt như vậy ra gặp cậu nữa, đương nhiên nên mời đối phương ăn cơm.

Triệu Tuấn: [Nếu Tiểu Thu đã nói vậy, vậy anh cũng không khách sáo nữa!]

Triệu Tuấn: [Vui vẻ. jpg]

Tạ Thu đang chuẩn bị gửi lại một biểu tượng cảm xúc, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông.

Hạ Ti Yến nhìn đồng hồ đeo tay: "Bây giờ là bốn giờ mười lăm phút, đưa cậu đi phỏng vấn vẫn còn kịp."

Tạ Thu ngẩng mặt lên: "Đi bây giờ sao?"

Hạ Ti Yến dường như nhìn thấu ý nghĩ của cậu: "Tôi không vào, đợi cậu ở dưới lầu."

"Khụ khụ…" Tạ Thu hắng giọng, nhỏ giọng giải thích, "Tôi không có ý đó, tôi chỉ là cảm thấy hơi gấp."

Hạ Ti Yến hỏi: "Mai đi nữa?"

Tạ Thu suy nghĩ một chút, đáp: "Nếu ngài Hạ tiện đường, thì hôm nay đi luôn đi."

Văn phòng Luật sư Trác Viễn không xa Đại học A, khoảng hai mươi phút sau, chiếc Bentley màu đen dừng trước một tòa nhà lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!