Chương 3: (Vô Đề)

Tạ Thu khẽ mỉm cười: "Thật trùng hợp, em cũng đến thăm anh Hạ à?"

Hạ Cảnh Thần lạnh mặt: "Ai là em của mày?"

Tạ Thu nghiêng đầu: "Vậy em muốn anh gọi em là gì?"

"Mày đừng gọi tao, tao—" Hạ Cảnh Thần đột nhiên nhận ra mình bị đối phương dẫn dắt, vội vàng kéo lại chủ đề chính, "Mặc dù không biết mày đã dùng lời ngon tiếng ngọt gì để mê hoặc mẹ, nhưng chừng nào tao còn ở nhà họ Hạ, mày đừng hòng đạt được mục đích."

Tạ Thu vẫn giữ nụ cười: "Anh là đối tượng kết hôn danh chính ngôn thuận của anh trai em, anh có thể có ý đồ xấu gì chứ?"

Hạ Cảnh Thần nhíu mày: "Nếu anh trai tao đang khỏe mạnh, anh ấy tuyệt đối không thể đồng ý kết hôn với mày."

"Hạ nhị thiếu, anh nghĩ giữa chúng ta có thể có chút hiểu lầm gì đó rồi." Tạ Thu thở dài, "Trước đây—"

Hạ Cảnh Thần cắt lời cậu: "Bây giờ ở đây chỉ có hai chúng ta, mày đừng có mà giả vờ nữa."

Anh cả vừa gặp chuyện, người này đã không kịp chờ đợi muốn hủy hôn, đáng ghét hơn là còn dám sà vào lòng mình, thật là vô liêm sỉ!

Tạ Thu dừng lại một chút, bước chân về phía cửa.

Hạ Cảnh Thần cảnh giác lùi lại một bước: "Mày lại muốn làm gì?"

Tạ Thu dừng lại trước mặt cậu ta, giọng điệu nghiêm túc: "Cho dù trước đây có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, bây giờ tôi chỉ muốn kết hôn với anh trai của cậu, chăm sóc anh ấy thật tốt cho đến khi anh ấy tỉnh lại."

Hai người nhìn nhau, Hạ Cảnh Thần cố gắng tìm kiếm sơ hở nói dối trong mắt đối phương.

Nhưng đôi mắt trong veo như hạt lưu ly đó sáng rõ, không hề có chút chột dạ nào.

Hạ Cảnh Thần là người đầu tiên dời ánh mắt đi: "Tao sẽ không tin bất cứ lời nào từ miệng mày nói ra."

Tạ Thu: "…"

Thôi được rồi, xem ra hình ảnh của cậu trong mắt công chính khó mà cứu vãn được trong thời gian ngắn.

Trong lòng Hạ Cảnh Thần, e rằng cậu ta nghĩ cậu chủ động gả cho Hạ Ti Yến là để tiếp cận mình.

Tạ Thu quay lại giường, không phí lời thêm nữa.

"Tạ Thu, tao sẽ luôn theo dõi mày." Hạ Cảnh Thần tiếp tục cảnh cáo, "Đừng hòng làm bất cứ điều gì bất lợi cho anh trai tao."

"Tôi biết rồi." Tạ Thu có chút bất lực, "Nếu cậu thật sự không yên tâm, hay là cậu lắp camera giám sát lên người tôi đi?"

Hạ Cảnh Thần: "…"

"Camera giám sát gì thế?" Giọng Tô Uyển Dung vang lên không xa không gần.

Tạ Thu nhanh như cắt đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lớn bên mép giường.

Thế là Tô Uyển Dung vừa bước vào, liền thấy cảnh hai người đang đan chặt mười ngón tay vào nhau.

Tạ Thu nhanh chóng mở lời: "Bác gái, cháu đến trò chuyện với anh Hạ một chút."

"Tốt quá, con trò chuyện với Ti Yến nhiều một chút, biết đâu nó không nỡ ngủ nữa thì sao." Tô Uyển Dung tươi cười rạng rỡ, những nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt cũng lộ ra, "Tiểu Thu thật là có lòng."

Hạ Cảnh Thần muốn nói gì đó, nhìn vẻ mặt của mẹ, lại lặng lẽ nuốt lời.

Tô Uyển Dung dịu giọng: "Nhưng tối nay con phải nghỉ ngơi sớm, ngày mai còn có hôn lễ nữa."

Tạ Thu đáp: "Vâng, bác gái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!