Chương 29: (Vô Đề)

Tạ Thu vốn đã dán sát vào Hạ Ti Yến, cái kéo này, gần như toàn bộ cơ thể cậu lọt thỏm vào lồng ngực rộng lớn vững chắc.

Yết hầu Hạ Ti Yến cuộn một cái, ngón tay véo eo thon khó kiểm soát siết lại.

Chiếc eo giấu dưới lớp áo phông trắng vừa hẹp vừa mỏng, một tay có thể kiểm soát chắc chắn, lại mềm mại đến mức như có thể để mặc anh nắm trong tay, tùy ý xử lý.

Tạ Thu bị buộc phải áp sát vào cơ thể của người đàn ông, hơi nóng truyền đến từ bên hông khiến cậu rùng mình.

Cậu theo bản năng giơ tay muốn đẩy đối phương ra, nhưng lại nhớ đến chân anh ấy không tiện, chỉ có thể mở lời nhắc nhở: "Ngài Hạ, anh, anh có thể buông tôi ra rồi…"

Giọng nói trong trẻo dễ nghe trở nên rất mềm mại, âm cuối khó nhận ra quấn lại, nghe vào tai như bị móng vuốt của mèo con khẽ cào một cái, vừa ngứa vừa râm ran.

Sau vài giây ngắn ngủi, Hạ Ti Yến buông tay ra, giọng nói trầm thấp lẫn vài phần khàn: "Cẩn thận chút."

Tạ Thu nhanh chóng dịch sang bên cạnh một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người: "Tôi vẫn là nên đi lấy nạng qua đây thì hơn."

Nói rồi, cậu nhanh chân đi thẳng ra ngoài cửa mà không quay đầu lại.

Hạ Ti Yến đứng tại chỗ, ánh mắt ghim vào bóng lưng đó, ngón tay buông thõng bên hông từ từ siết lại.

Cho đến khi bước ra khỏi phòng tập gym, Tạ Thu mới thở phào một hơi, đưa tay ôm lấy má đang âm ỉ nóng.

Không được, cậu phải đưa việc tập gym vào lịch trình càng sớm càng tốt, nếu không với cái thân hình nhỏ bé mỏng manh này, thật sự là ngay cả dìu người ta cũng khó khăn.

Hai phút sau, Tạ Thu cầm nạng trở lại phòng tập gym: "Ngài Hạ, tôi về rồi."

Hạ Ti Yến đón lấy nạng từ tay anh: "Vất vả rồi."

Tạ Thu cười nhẹ: "Không sao."

Hai người đi bộ trở lại phòng, Hạ Ti Yến quay đầu lại: "Phiền không, tôi đi tắm trước?"

"Không phiền." Tạ Thu khựng lại, "Vậy ngài Hạ tắm trước đi, tôi sẽ đến sau."

Cậu sợ ngài Hạ lại gọi mình giúp c** q**n áo, nói xong liền chuẩn bị chuồn mất.

Kết quả Hạ Ti Yến vẫn gọi giật cậu lại: "Cậu có thể đợi tôi ở trong phòng."

Tạ Thu: "…Vâng."

Đợi Hạ Ti Yến vào phòng tắm, cậu nhìn quanh một vòng, kéo chiếc ghế mà mình thường ngồi trước đây lại.

Nói ra cũng lạ, bố cục phòng của ngài Hạ hoàn toàn khác so với lúc anh ấy nằm trên giường, nhưng không hiểu sao lại giữ lại chiếc ghế này.

Tiếng nước "ào ào" truyền ra từ phòng tắm, Tạ Thu ngồi trên ghế, mở điện thoại lướt tin tức.

Xem một lúc, màn hình điện thoại bật lên tin nhắn WeChat mới.

Tạ Thu bấm vào WeChat, phát hiện là tin nhắn của Diêu Mạn.

Bà Diêu: [Tiểu Thu à, mẹ quên hỏi con, bây giờ con đang ở đâu vậy?]

Tạ Thu nhíu mày, nhất thời không hiểu đối phương đang có ý gì.

Tạ Thu: [Sau khi rời khỏi nhà họ Hạ, con thuê một căn nhà gần trường.]

Bà Diêu: [Thuê nhà à? Đứa trẻ này, thuê nhà làm sao thoải mái bằng ở nhà cơ chứ?]

Tạ Thu chưa kịp từ chối, đối phương lại bật lên một tin nhắn mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!