Chương 28: (Vô Đề)

Chú cún nhỏ được xoa đầu, càng vui vẻ sủa to hơn, cứ liên tục cọ vào lòng bàn tay Hạ Ti Yến.

Tạ Thu gần như bị dáng vẻ ngốc nghếch rẻ tiền của con trai đánh bại, cố sức ôm chú cún nhỏ đang vẫy vùng trở lại trong ngực, ánh mắt lảng tránh: "Oreo là tôi nhặt về, tôi cũng không biết mẹ nó là ai…"

"Thì ra là cậu nhặt." Hạ Ti Yến khẽ nhướng mày, "Vậy nó gọi cậu là gì?"

Tạ Thu: "…Ba."

Hạ Ti Yến: "Ừm."

Thấy anh không bày tỏ ý kiến gì, Tạ Thu thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Ti Yến tổng kết: "Vậy là nó không có mẹ, nhưng có hai người ba."

Tạ Thu nghĩ nghĩ: "Đúng là như vậy."

Dù sao hai người bọn họ đều là đàn ông, ai làm mẹ cũng không thích hợp lắm…

Hạ Ti Yến đột nhiên lại hỏi: "Vậy hai người ba của nó, có quan hệ gì?"

Hơi nóng trên mặt Tạ Thu vừa tiêu tan, lại tràn lên: "Vốn dĩ là gọi cho vui thôi, nếu ngài Hạ không bằng lòng thì…"

"Không có không bằng lòng." Hạ Ti Yến cắt ngang lời cậu, ánh mắt rơi trên lông mi đang run rẩy.

Tạ Thu mím môi, giọng điệu thương lượng: "Vậy chúng ta… là quan hệ cùng nhau nuôi dưỡng Oreo?"

Năm ngón tay Hạ Ti Yến buông thõng bên hông mở ra một chút, lạnh nhạt đáp: "Cậu nói là vậy, thì cứ cho là vậy đi."

Tạ Thu chớp chớp mắt, thăm dò giơ chú cún nhỏ lên: "Vậy anh có muốn ôm nó không?"

Nhìn từ góc độ của người đàn ông, đôi mắt tròn xoe trông ngây thơ và đáng yêu, trong ánh mắt mang theo ánh sáng mong đợi, khiến người ta khó lòng mà từ chối.

Hạ Ti Yến ngập ngừng vài giây, sau đó giơ bàn tay đang rảnh ra.

Oreo "gâu" một tiếng, nhiệt tình nhảy vào lòng người đàn ông.

Hạ Ti Yến một tay chống nạng, tay kia ôm cún nhỏ, Oreo mũm mĩm khi ở trong ngực rộng lớn của anh, thoáng chốc trở nên rất nhỏ bé.

Tạ Thu nhìn cảnh tượng trước mắt này, không khỏi cong cong khóe mắt.

Ngài Hạ khí chất mạnh mẽ và cún nhỏ đáng yêu, rõ ràng phải là một sự kết hợp không tốt lắm, nhưng nhìn lại bất ngờ hòa hợp một cách lạ kỳ.

Hạ Ti Yến cảm nhận được ánh mắt của cậu, cụp mắt nhìn về phía cậu.

Màu sắc bầu trời chạng vạng rực rỡ tuyệt đẹp, bao phủ toàn bộ khu vườn trong ánh hồng dịu dàng.

Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, nhất thời không ai nói gì.

"Gâu gâu!" Tiếng kêu của Oreo phá vỡ sự yên tĩnh.

Tạ Thu hoàn hồn, đứng dậy khỏi xích đu, đưa tay đón lấy cún nhỏ trong lòng người đàn ông, cúi người đặt xuống cỏ: "Tự đi chơi đi, Oreo."

Hai người đi song song về phía tiền sảnh, để phối hợp với bước chân của Hạ Ti Yến, cậu vô hình làm chậm bước chân của mình.

Đi được vài bước, Hạ Ti Yến hỏi: "Mẹ tìm cậu nói chuyện rồi?"

Tạ Thu trong lòng giật mình, không chắc chắn anh đang nói đến chuyện gì, mơ hồ đáp một tiếng: "Vâng."

"Mẹ rất thích cậu." Giọng điệu của Hạ Ti Yến rất nhạt, như chỉ đang trình bày sự thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!