Hạ Ti Yến nhìn chiếc vali đã được thu dọn: "Hành lý thu dọn xong rồi à?"
Tạ Thu ý thức được hành động hiện tại của mình rất giống như đang cuỗm tiền bỏ trốn, lập tức mở lời giải thích: "Tôi vốn định xuống lầu nói với anh, bị điện thoại làm gián đoạn."
Hạ Ti Yến không nói gì, nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt rất khó diễn tả bằng lời.
Tạ Thu bị nhìn đến tê dại cả da đầu, nhưng chú ý thấy tay người đàn ông chống trên nạng, vẫn cắn răng mời: "Ngài Hạ, anh vào trong rồi nói?"
Hạ Ti Yến chống nạng, từng bước đi vào phòng.
Nạng bằng gỗ gõ xuống sàn nhà phát ra tiếng "cộp" trầm đục, trái tim Tạ Thu cũng đập "thình thịch" không ngừng.
Ngài Hạ thường ngày khi mặt không biểu cảm, khí chất đã đủ mạnh mẽ rồi, lúc này tâm trạng không tốt, trông càng đáng sợ hơn.
Tạ Thu nhanh chân đi đến bên giường, sắp xếp lại vết nhăn trên ga trải giường: "Ngài Hạ, ngồi đây đi."
Hạ Ti Yến nhìn cậu một cái, ngồi xuống chỗ cuối giường.
"Đầu tiên, tôi muốn xin lỗi anh vì những lời nói bừa vừa rồi." Tạ Thu sắp xếp lời nói, "Tôi chỉ là không muốn cha mẹ nuôi của tôi đến làm phiền đến bất cứ ai trong nhà họ Hạ, nên mới bịa ra lời nói dối đó, hy vọng có thể dập tắt hoàn toàn một số ý định của bọn họ."
Hạ Ti Yến tay vẫn nắm nạng: "Tại sao?"
Sự việc đã đến nước này, Tạ Thu đành thật thà nói hết sự thật: "Vì ban đầu họ bắt tôi gả vào nhà họ Hạ, là vì tiền, tôi lo lắng họ sẽ tiếp tục thông qua tôi để vòi tiền nhà họ Hạ."
Hạ Ti Yến hạ thấp đôi mắt: "Vậy cậu thu dọn hành lý, là để làm gì?"
Tạ Thu nhỏ giọng đáp: "Tôi đang cũng đang muốn chào tạm biệt ngài Hạ, tôi dự định rời đi."
Ngón tay Hạ Ti Yến nắm đầu nạng bất chợt siết chặt lại, giọng điệu bình tĩnh hỏi lại một lần nữa: "Tại sao?"
"Hả?" Tạ Thu ngước mặt lên, biểu cảm có chút bối rối: "Gì mà tại sao?"
Hạ Ti Yến nhíu mày: "Tại sao muốn rời đi?"
"Tôi biết ngài Hạ không muốn kết hôn với tôi, mà tôi vừa hay cũng không thích đàn ông." Để đối phương yên tâm, Tạ Thu nói một lời nói dối vô hại nhỏ, "Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là giả, bây giờ chính là thời điểm để kết thúc tất cả."
Hạ Ti Yến mím chặt bờ môi mỏng, vẻ mặt khó phân biệt vui buồn tức giận.
"Tôi vô cùng biết ơn thời gian này nhà họ Hạ đã chăm sóc tôi, cũng rất biết ơn ngài Hạ đã bảo vệ tôi trước truyền thông, cho tôi chút thể diện." Tạ Thu khẽ cúi người, "Vì sức khỏe của ngài Hạ đã hồi phục rồi, tôi là người ngoài cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại nhà họ Hạ nữa."
Hạ Ti Yến ánh mắt trầm tĩnh nhìn cậu, hỏi ngược lại: "Ai nói tôi đã hồi phục rồi?"
Tạ Thu sững sờ: "Anh vẫn chưa hồi phục?"
Hạ Ti Yến thu lại ánh mắt: "Chưa."
Tạ Thu đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, không khỏi nghi ngờ: "Ngài Hạ chỗ nào…"
Hạ Ti Yến mặt mày như thường: "Là chỗ cậu không nhìn thấy."
Tạ Thu chớp chớp mắt: "Tôi biết rồi."
Ngài Hạ nói chưa hồi phục chắc là chưa hồi phục thật, dù sao người đàn ông này không cần thiết phải lừa mình.
Tạ Thu dùng giọng điệu chân thành: "Nhưng tôi không phải hộ lý chuyên nghiệp, có thể không giúp ngài Hạ phục hồi chức năng tốt hơn được đâu."
Hạ Ti Yến nhìn cậu chằm chằm: "Cậu đối với việc…. phục hồi chức năng của tôi, rất quan trọng."
Nghe lời này, trong lòng Tạ Thu có chút vui, nhưng vẫn khiêm tốn đáp: "Thực ra tôi cũng không làm gì cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!