Chương 22: (Vô Đề)

Hạ Ti Yến hỏi xong, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đó, như đang chờ đợi câu trả lời.

Tạ Thu hoàn hồn, dứt khoát đáp: "Không già không già, một chút cũng không già!"

Màu mắt Hạ Ti Yến sâu thẳm, trên mặt không thể hiện là vui hay không vui.

"Đàn ông ba mươi là tuổi như một nhánh hoa, ngài Hạ năm nay hai mươi tám." Bộ óc nhỏ của Tạ Thu xoay chuyển nhanh chóng, miệng cũng ngọt ngào hết mức, "Hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, chính là thời kỳ tuổi xuân phơi phới!"

Nghe vậy, khóe môi Hạ Ti Yến nhếch lên một chút khó nhận thấy.

Đáng tiếc Tạ Thu vừa hay bỏ lỡ khoảnh khắc này, cậu cụp mắt xuống, ánh mắt rơi vào bàn tay đang nắm của hai người.

Giây tiếp theo, cậu buông tay ra như bị điện giật, lùi lại một bước.

Không được, mình thật sự phải sớm sửa cái thói quen động một chút là động tay động chân của mình, người đàn ông trước mặt mình bây giờ không còn là người chồng thực vật nằm trên giường bệnh, có thể để mặc mình muốn làm gì thì làm nữa rồi…

Tạ Thu điều chỉnh lại trạng thái, ngước mắt lên, lần nữa mở miệng hỏi: "Ngài Hạ, có cần tôi giúp gì không ạ?"

Hạ Ti Yến khẽ lắc đầu, bàn tay bị vô tình buông ra rũ xuống trên ga giường, các ngón tay khẽ nắm lại.

Tạ Thu cẩn thận thăm dò: "Vậy… Ngài Hạ có cần tôi ở lại đây không ạ?"

Nhỡ đâu Hạ Ti Yến tỉnh lại căn bản không muốn nhìn thấy mình, chê mình ở đây chướng mắt, mình có thể thuận lý thành chương rút lui.

Hạ Ti Yến nhìn cậu vài giây, môi mỏng hé mở: "Cậu, đi, ăn…"

Mặc dù người đàn ông nhả chữ khó khăn, nhưng Tạ Thu hiểu ngay: "Anh muốn tôi đi ăn sáng trước hả?"

Hạ Ti Yến nhắm mắt lại, biểu thị đồng ý với lời cậu nói.

Tạ Thu lập tức vui vẻ đáp: "Được, vậy tôi đi ăn sáng trước đây."

Bất kể Hạ Ti Yến kiếm cớ đuổi cậu đi, hay thật sự muốn cậu đi ăn sáng, dù sao cũng tạm thời giải thoát cho cậu.

"Tôi đi gọi hộ lý vào." Tạ Thu quay người đi ra ngoài, "Nếu có việc cần tôi, ngài Hạ cứ báo cho tôi biết bất cứ lúc nào."

Cậu nói câu này đương nhiên chỉ là khách sáo, dù sao bên cạnh Hạ Ti Yến có nhiều người như vậy, chắc chắn không đến lượt cậu chăm sóc.

Tạ Thu mở cửa phòng đi ra, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt như hình với bóng phía sau.

"Đại thiếu phu nhân, có dặn dò gì không ạ?" Hộ lý đang ngồi trên ghế hành lang chơi điện thoại, thấy cậu bước ra liền hỏi.

"Ngài Hạ không có việc gì cần tôi, nên tôi ra ngoài trước." Tạ Thu ngừng lại, nhắc nhở, "À đúng rồi, sau này đừng gọi tôi là Đại thiếu phu nhân nữa."

Hộ lý không hiểu: "Tại sao không thể gọi ngài là Đại thiếu phu nhân nữa ạ?"

"Vì ngài Hạ tỉnh rồi." Tạ Thu giải thích đơn giản, "Ngài Hạ nghe thấy người khác gọi tôi như vậy, có thể sẽ không vui."

Hộ lý lại hỏi: "Tại sao ngài Hạ lại không vui ạ?"

Tạ Thu: "…"

Câu này thật sự làm khó cậu rồi, cậu cũng không biết phải giải thích tình hình hiện tại với người ngoài như thế nào.

Hộ lý gãi gãi sau gáy: "Vậy sau này tôi nên gọi ngài là gì ạ?"

"Thôi, cứ gọi như vậy đi." Tạ Thu không làm khó hộ lý nữa, "Ngài Hạ sẽ sửa lại cho mọi người thôi, đến lúc đó sẽ biết."

Hộ lý nửa hiểu nửa không: "Vâng, Đại thiếu phu nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!