Mảnh thủy tinh sắc nhọn chĩa vào cổ họng, Thẩm Nhất Nam theo bản năng lùi lại: "Mày… mày muốn làm gì?"
"Tôi không muốn làm gì cả." Tạ Thu vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục tiến tới, "Phải là tôi hỏi cậu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
"Mày, mày bình tĩnh lại một chút!" Thẩm Nhất Nam vừa lùi vừa hét lên, "Hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội Hạ, nếu mày làm tao bị thương, đừng nói là nhà họ Thẩm, ngay cả nhà họ Hạ cũng không tha cho mày đâu!"
Tuy lời nói là đe dọa, nhưng ngữ khí đã không còn ngông cuồng như khi nãy nữa.
Hai tên đàn em cũng không ngờ đến tình huống này, nhất thời ngây người, không ai dám tùy tiện xông lên, chỉ có thể lùi theo.
"Thì ra cậu cũng biết, hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội Hạ à." Tạ Thu cười một tiếng, "Vậy cậu hết lần này đến lần khác gây chuyện, là dựa vào việc có người chống lưng nên mới ngang nhiên như vậy sao?"
"Tao—" Mặt Thẩm Nhất Nam tái mét, vẫn cố gắng cãi chày cãi cối, "Mày nói bậy, tao không gây chuyện!"
"Vậy là cậu nghĩ tôi, một con nuôi nhỏ bé của nhà họ Tạ, muốn sỉ nhục thế nào thì sỉ nhục à?" Ánh mắt Tạ Thu lạnh đi, "Đáng tiếc, cậu nhìn lầm người rồi."
Thẩm Nhất Nam vẫn đang lùi, bất ngờ bị bậc thềm phía sau làm vấp, ngã phịch xuống đất.
Hai tên tay sai vội vàng bước tới: "Thẩm thiếu gia, cậu không sao chứ?"
Thẩm Nhất Nam chật vật nhờ hai người đỡ dậy, đang định mở miệng, thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: "Thẩm Nhất Nam."
Hắn hung hăng quay đầu lại, lại thấy người đứng bên cạnh Thẩm Khê Bạch chính là Hạ Cảnh Thần.
Thẩm Nhất Nam hoàn toàn mất hết nhuệ khí, đẩy mạnh hai tên tay sai đang đỡ mình ra, đi cà nhắc quay trở lại.
Lúc đi ngang qua hai người, đầu hắn cúi thấp hơn, như chó nhà có tang quẹo vào phòng tiệc.
Thẩm Khê Bạch đi về phía Tạ Thu: "Cjaau không sao chứ?"
"Tôi không sao." Tạ Thu giấu bàn tay đang cầm ly rượu vỡ ra sau lưng, trạng thái tự nhiên hỏi, "Sao hai người lại ra đây?"
Ánh mắt Hạ Cảnh Thần nhìn lướt từ mái tóc ướt đẫm rượu vang đỏ của cậu xuống khuôn mặt: "Thẩm Khê Bạch thấy em trai của cậu ấy đuổi theo, bảo tôi cùng ra xem sao."
Tạ Thu ngạc nhiên, sau đó cười tủm tỉm đáp: "Cảm ơn sự quan tâm của Thẩm thiếu, nhưng cậu yên tâm, em trai cậu không làm khó được tôi đâu."
Không ngờ Thẩm Khê Bạch nhìn có vẻ lạnh lùng, lại có thể quan tâm đến một người qua đường chỉ mới gặp mặt một lần như cậu.
"Xin lỗi, em trai tôi tính cách luôn như vậy." Thẩm Khê Bạch lộ vẻ áy náy, "Hôm nay nếu không phải vì giúp tôi, cậu cũng sẽ không bị nó nhắm vào."
"Không sao, coi như kết bạn đi." Tạ Thu chủ động tự giới thiệu, "Tôi là Tạ Thu, Tạ trong cảm ơn, Thu trong mùa thu."
"Tôi là Thẩm Khê Bạch." Thẩm Khê Bạch đưa một tay ra, "Khê trong suối, Bạch trong sương trắng."
Tạ Thu đưa bàn tay còn lại ra, khẽ nắm lấy tay cậu ấy: "Chào cậu, Thẩm Khê Bạch."
Hạ Cảnh Thần nhíu mày khó nhận thấy, nhưng cũng không nói gì.
"Hình như tiệc đã bắt đầu rồi, hai người vào trước đi." Tạ Thu nhắc nhở, "Tôi cũng nên đi rồi."
"Được." Thẩm Khê Bạch đáp, "Cảm ơn áo khoác của cậu, lần sau gặp mặt tôi sẽ trả lại."
Tạ Thu trả lời: "Không có gì."
Cậu đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng dáng hai người rời đi.
Quả không hổ danh là cặp công thụ chính trong sách gốc, ngay cả bóng lưng nhìn cũng thật xứng đôi, quả là một cặp trời sinh, nếu cả hai chịu khó mở miệng hơn thì còn tốt hơn nữa.
Tạ Thu thu lại những suy nghĩ lan man, quay người đi về phía cuối hành lang, tiện tay vứt chiếc ly rượu vỡ đang giấu trong tay vào thùng rác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!